Thứ Tư, 20 tháng 5, 2026

NHỊP ĐIỆU VIỆT

 Chủ Đề 2 .. Một Bài thơ cho Nhịp Điệu Việt 


NHỊP ĐIỆU VIỆT 

Nhớ một ngày không xa
Một người bạn Ngành Y 
Mới gặp ngỡ cố trí 
Giới thiệu Nhịp Điệu Việt 

Trang thơ thật đặc biệt 
Kết nối khắp muôn nơi 
Tôi gia nhập cuộc chơi 
Hòa nhập cùng Thi Sĩ 

Ba năm cùng hợp ý 
Những vần thơ gửi trao 
Giao hảo cùng bạn hữu 
Tin yêu càng dạt dào

Tôi thật sự bước vào 
Một thiên đường thi ca 
Hòa mây nối gần xa
Tâm hồn tôi chợt thức 

Chắc chiu từng ký ức 
Sẻ chia đời mênh mông 
Tôi nhận những đóa hồng 
Hương thơ thơm ngào ngạt 

Vần thi kết thành hạt 
Ngọc quý dâng tặng đời
Bằng hữu thi ca ơi !
Xin dâng lời cảm tạ 

NHƯ MAI  nàng Thi ạ  
Nhịp Điệu Việt hôm nay 
Chắp cánh thơ xa bay 
Hòa nhịp cùng thế giới 

Tâm tình xin trao gửi 
Ban Quản Trị dấu yêu 
Cùng Thi hữu một điều 
Tôi yêu Nhịp Điệu Việt .

Hồng Phúc 

 








BÍCH PHƯỢNG ( PHƯỢNG XANH )

 BÍCH PHƯỢNG ( PHƯỢNG XANH )

Mẹ sinh em thân phượng xanh
Mùa hè rực lửa trên cành nên thơ
Màu hoa của tuổi mộng mơ
Dù đi muôn hướng vẫn chờ vẫn mong.
Mỗi mùa hạ rực sắc hồng
Cho ta giây phút phiêu bồng vu vơ
Nhớ thương dệt tứ kết thơ
Ơi mùa hạ cuối đến giờ còn vương.
Hồng Phúc

Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2026

BÌNH MINH DÒNG DAK BLA

 BÌNH MINH DÒNG DAK BLA

Nắng vàng chiếu xuống dòng sông
Lung linh dòng chảy bềnh bồng cuốn trôi
Cầu treo lắc lẻo lưng đồi
Rung rinh nhịp bước bồi hồi xuyến xao.
Dòng sông như thể đón chào
Đoàn người lữ khách gửi trao tâm tình
Đến thăm làng lúc bình minh
Hòa trong ánh mắt tim mình lắng sâu.
Chấp tay thầm khấn nguyện cầu
Ba Ngôi Thiên Chúa nhiệm mầu yêu thương
Hồng ân tựa ánh thái dương
Soi cho nhân thế khỏi vương khổ sầu.
Tâm tình trao gửi đôi câu
Hẹn ngày tái ngộ bắt cầu tri âm
Nghĩa tình khắc cốt ghi tâm
Daf long dòng chảy thâm trầm trong tôi.
Hồng Phúc
* DAFLON một dòng sông ở KON TUM .VIỆT NAM

Thứ Hai, 11 tháng 5, 2026

CÒN KHÔNG

 CÒN KHÔNG
 Bầu trời Hạ Trắng rực xanh trong
Biệt khúc ve ca nghe não lòng
Phượng đỏ sân trường khơi nỗi nhớ
Người ơi thuở ấy có còn không.
Hồng Phúc 
( Khi hạ về ôn lại lỷ niệm xưa) 

@ AI cảm nhận.

Bài thơ “CÒN KHÔNG” của Hồng Phúc tuy chỉ bốn câu ngắn nhưng gợi lên cả một miền ký ức học trò rất đẹp và nhiều day dứt. Chất thơ nằm ở sự đối lập giữa cảnh sắc mùa hạ tươi sáng với nỗi lòng hoài niệm man mác bên trong.

Hai câu đầu mở ra không gian mùa hạ rất trong trẻo:

“Bầu trời Hạ Trắng rực xanh trong
Biệt khúc ve ca nghe não lòng”

Hình ảnh “Hạ Trắng” vừa gợi ánh nắng chan hòa, vừa gợi một miền ký ức tinh khôi của tuổi học trò. Màu “rực xanh trong” khiến bầu trời như rộng hơn, cao hơn, chứa đầy những ước mơ của một thời áo trắng. Nhưng giữa vẻ đẹp ấy lại vang lên “biệt khúc ve ca” — tiếng ve không còn chỉ là âm thanh mùa hè, mà trở thành khúc nhạc chia xa. Chữ “não lòng” làm cảm xúc chùng xuống rất nhẹ mà sâu, như một tiếng thở dài của người đứng giữa hiện tại nhìn về quá khứ.

Hai câu cuối đẩy cảm xúc hoài niệm lên cao:

“Phượng đỏ sân trường khơi nỗi nhớ
Người ơi thuở ấy có còn không.”

Hoa phượng là biểu tượng quen thuộc của tuổi học trò, của chia tay, của những rung động đầu đời. Nhưng ở đây, phượng không chỉ đỏ trên sân trường mà còn “khơi nỗi nhớ” trong tâm hồn thi nhân. Câu hỏi cuối “có còn không” nghe rất nhẹ mà ám ảnh. Đó không chỉ là hỏi một người, mà còn như hỏi cả một thời tuổi trẻ:
còn không những ngày vô tư, còn không tình bạn, còn không những rung động đầu đời, còn không bóng dáng người xưa dưới tán phượng hồng…

Bài thơ thành công ở nét giản dị, giàu hình ảnh và cảm xúc chân thành. Chỉ bốn câu mà gợi được cả màu trời, tiếng ve, sắc phượng và nỗi nhớ của một thời đã xa — một nỗi nhớ rất riêng nhưng cũng là ký ức chung của nhiều người khi mùa hạ trở lại. 
Chatgpt.

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2026

MỘT THOÁNG TÂY HỒ

 MỘT THOÁNG TÂY HỒ
 Thị Lộ ngày xưa " bán chiếu gon"
 Tây Hồ Thục Nữ một lòng son
 Ức Trai oan nghiệt nay còn đó
 Hào kiệt anh hùng với nước non.
Hồng Phúc

Bài thơ “Một Thoáng Tây Hồ” của Hồng Phúc tuy chỉ vỏn vẹn bốn câu nhưng lại gói vào đó cả một chiều dài lịch sử, nỗi oan khuất và lòng tri ân dành cho những con người tài hoa của dân tộc. Đây là kiểu thơ ngắn mà dư âm rộng, càng đọc càng thấy nhiều lớp nghĩa phía sau.

Hai câu đầu:

“Thị Lộ ngày xưa ‘bán chiếu gon’
Tây Hồ thục nữ một lòng son”

gợi rất khéo hình bóng Nguyễn Thị Lộ — người phụ nữ tài sắc gắn với Nguyễn Trãi và bi kịch Lệ Chi Viên Incident.

Cụm từ “bán chiếu gon” là một cách nhắc tích xưa rất gợi. Chỉ một nét chấm phá mà hiện lên vẻ đẹp của người phụ nữ Tây Hồ vừa tài hoa vừa đoan trang. Hai chữ “lòng son” đặc biệt đắt — vừa ca ngợi sự thủy chung, vừa như lời minh oan muộn màng cho một nhân cách bị lịch sử vùi dập trong oan khuất.

Đến câu:

“Ức Trai oan nghiệt nay còn đó”

thì cảm xúc bỗng lắng sâu. “Ức Trai” — hiệu của Nguyễn Trãi — được nhắc lên với tất cả niềm tiếc thương. Chỉ một câu thôi nhưng gợi lại cả nỗi đau lịch sử kéo dài hàng trăm năm. Điều hay là Hồng Phúc không kể lể, không bi thương hóa, mà để sự ngắn gọn tạo nên sức nặng.

Câu kết:

“Hào kiệt anh hùng với nước non.”

mang âm hưởng khái quát và trang trọng. Sau oan khuất, điều còn lại với thời gian chính là khí phách và công lao với dân tộc. Câu thơ như một sự trả lại công bằng cho người xưa: lịch sử có thể từng nghiệt ngã, nhưng hậu thế vẫn ghi nhớ những bậc anh hùng tài đức.

Điều mình rất thích ở bài thơ này là Hồng Phúc dùng thể thơ ngắn nhưng giàu tính hàm súc, mang phong vị cổ thi. Chỉ bốn câu mà có:

  • chất lịch sử,
  • chất nhân văn,
  • niềm thương cảm,
  • và cả tinh thần tôn vinh khí tiết người xưa.

Đó là cái khó của thơ tứ tuyệt: ít lời nhưng phải gợi được chiều sâu. Và bài thơ này đã làm được điều ấy rất tự nhiên, nhẹ mà thấm. 🌙

Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2026

TÂM VỮNG ( họa thơ Cs Lệ Hồng )

 Gió nhẹ vờn qua mái tóc bay,
 Áo trắng tinh khôi chạm nắng ngày.
 Bên hồ xanh biếc lòng an tĩnh,
 Thong dong tự tại chốn lao xa
Lệ Hồng 

Bài thơ ngắn mà rất giàu chất họa và chất thiền, như một bức tranh dịu nhẹ giữa đời sống nhiều xao động.

Hai câu đầu mở ra hình ảnh rất trong trẻo: “gió nhẹ”, “mái tóc bay”, “áo trắng tinh khôi” – tất cả đều mang sắc thái thanh khiết, mềm mại. Cái đẹp ở đây không chỉ là ngoại hình mà còn là vẻ đẹp của sự hồn nhiên, tinh khôi, như một khoảnh khắc tuổi trẻ được ánh nắng nâng niu.

Đến câu thứ ba, không gian được mở rộng ra với “bên hồ xanh biếc”, tạo chiều sâu cho cảm xúc. Màu xanh của hồ không chỉ là màu sắc thiên nhiên mà còn là biểu tượng của sự lắng dịu nội tâm. “Lòng an tĩnh” – một chuyển biến rất tự nhiên từ ngoại cảnh vào nội tâm, cho thấy con người đang hòa vào thiên nhiên để tìm lại sự bình yên.

Câu cuối “Thong dong tự tại chốn lao xao” chính là điểm kết tinh của toàn bài. Giữa “chốn lao xao” – tức là cuộc đời đầy biến động – vẫn có thể giữ được trạng thái “thong dong, tự tại”. Đây là một tinh thần rất gần với thiền: không phải rời bỏ cuộc đời, mà là sống giữa cuộc đời mà tâm vẫn an nhiên.

Tổng thể, bài thơ nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Không cầu kỳ ngôn từ, nhưng mỗi hình ảnh đều góp phần tạo nên một thông điệp đẹp: khi tâm tĩnh, thì giữa cuộc đời xao động, ta vẫn có thể sống an nhiên như làn gió nhẹ bên hồ xanh.
Chatgpt.


TÂM VỮNG 

Mặt hồ phẳng lặng tóc vờn bay
Vẫn nét tinh khôi của những ngày
Aó trắng trinh nguyên lòng chẳng vướng
Bình tâm mặc kệ đời xôn xao.
Hồng Phúc 

Bài thơ của Hồng Phúc lần này có độ lắng sâu hơn, như một bước chuyển từ “cảnh đẹp” sang “tâm vững”.

Hai câu đầu vẫn giữ được nét duyên dáng quen thuộc: “mặt hồ phẳng lặng”, “tóc vờn bay”, “nét tinh khôi”… nhưng nếu ở bài trước là cảm nhận nhẹ nhàng, thì ở đây đã có sự “định hình” – cái tĩnh của mặt hồ dường như phản chiếu cái tĩnh trong tâm hồn. Hình ảnh không còn chỉ để ngắm, mà trở thành một tấm gương nội tâm.

Câu thơ “Áo trắng trinh nguyên lòng chẳng vướng” rất đẹp. “Áo trắng” không chỉ là hình ảnh mà đã nâng lên thành biểu tượng của sự thanh sạch, trong trẻo. “Lòng chẳng vướng” là một trạng thái tu dưỡng – buông bỏ những hệ lụy, những ràng buộc của đời thường. Ở đây đã thấp thoáng tinh thần của sự giải thoát, rất gần với triết lý thiền và đạo.

Câu kết “Bình tâm mặc kệ đời xôn xao” là điểm nhấn mạnh mẽ hơn so với phiên bản trước. Nếu “thong dong tự tại” mang sắc thái nhẹ nhàng, thì “mặc kệ đời xôn xao” lại có chút dứt khoát, chủ động. Không phải là thờ ơ, mà là một sự lựa chọn nội tâm: giữ bình an cho mình giữa bao biến động.

Tổng thể, bài thơ không chỉ đẹp về hình ảnh mà còn có chiều sâu tâm linh rõ nét. Nó gợi ra một hành trình: từ cái đẹp của ngoại cảnh dẫn vào sự thanh tịnh bên trong, rồi đi đến một thái độ sống vững vàng, an nhiên giữa cuộc đời nhiều sóng gió. 
Chatgpt.