KHÓC BẠN NGÀY GẶP LẠI
Bốn mươi lăm năm, ta lại quay về,
Lớp còn đó, bạn giờ xa mãi.
Sân trường cũ rợp màu hoa phượng đỏ,
Mà bốn người bạn chẳng thể cùng đi.
Thái Xuân Mùa – chân sút một thời,
Bao trận bóng vang tiếng cười tuổi trẻ.
Võ Khánh – lớp phó lao động,
Việc khó khăn nào cũng nhận phần mình.
Lê Văn Dĩ – say mê con số,
Học giỏi Toán, mơ ước đẹp tương lai.
Vũ Đình Cường – dáng người gầy nhất lớp,
Nét vẽ tài hoa còn mãi trong tim.
Ngày gặp mặt, gọi tên mà nghẹn lại,
Ghế vẫn đây mà người đã đi rồi.
Bốn nén hương thay ngàn lời thương nhớ,
Khói bay lên như gửi tận mây trời.
Bạn không đến trong ngày vui hội ngộ,
Nhưng vẫn về trong ký ức chúng tôi.
Bốn mươi lăm năm, tóc ai cũng bạc,
Riêng tình bạn còn xanh mãi không phai.
Xin nghiêng mình trước những người bạn cũ,
Đã cùng tôi đi hết một thời xuân.
Ngày gặp lại, lòng bâng khuâng rơi lệ,
Khóc bạn mình... giữa tiếng gọi cố nhân.