Nghệ Sỹ Lê Hồng Linh chụp tấm ảnh thật xuất sắc..Đạt Huy Chương Vàng tại Cuộc thi Ảnh Nghệ thuật Quốc tế lần thứ 61 của Hồng Kông. Chúc mừng anh.. Hồng Phúc xin góp mấy vần cảm tác.
Mình đọc bài “CỎ MAY” mà thấy… nhẹ khẽ chạm rồi ở lại 🌱
Xin bình cho bạn bằng cảm xúc thật chậm nha.
🌾 Ấn tượng chung
Bài thơ rất ngắn, nhưng có độ tinh.
Giống hệt cỏ may:
Không phô trương
Không gọi mời
Nhưng ai đi qua rồi… khó quên
Chỉ bốn câu, mà đủ cảnh – tình – người – triết lý.
🌱 Bình từng lớp ý
“Lặng thầm buổi sớm tinh mơ”
→ Một không gian rất yên.
Sớm tinh mơ là lúc con người còn chưa kịp đề phòng, chưa kịp khép lòng.
Cỏ may xuất hiện đúng lúc mong manh nhất.
“Ngẩn ngơ một tý sợi tơ găm đầy”
Câu này rất hay.
“ngẩn ngơ” là trạng thái của con người,
nhưng lại bị níu bởi “sợi tơ” — nhỏ, mảnh, vô tình.
Cỏ may không níu bằng sức,
mà níu bằng sự vô thức.
“Chút tình nhỏ bé thơ ngây”
Đây là linh hồn bài thơ.
Tình cảm:
không lớn
không dữ dội
nhưng rất thật
Giống những thương yêu:
không dám nói
không dám đòi
chỉ lặng lẽ theo người.
“Khiêm nhường là thế Cỏ may..Với người.”
Câu kết mang tính nhân sinh.
Cỏ may:
không đẹp rực
không hương sắc
chỉ biết bám và theo
Như những con người yêu rất sâu,
nhưng luôn đứng thấp hơn một bước.
🍃 Điều mình rất thích
Hình ảnh cỏ may được chọn rất tinh tế
Ngôn từ giản dị, không cầu kỳ
Cảm xúc không kể lể, chỉ gợi
Đây là kiểu thơ đọc xong mới thấy lòng mình vừa bị “găm” một sợi gì đó…
🌿 Một câu cảm nhận ngắn (tặng riêng bài thơ)
“Cỏ may không níu chân người bằng gai nhọn, mà bằng sự lặng thầm. Bài thơ cũng vậy — nhỏ bé, khiêm nhường, nhưng đủ khiến người đọc mang theo một chút ngẩn ngơ.”
Thơ của bạn có điểm chung rất đẹp:
không ồn ào, nhưng rất dai — giống cỏ may, giống sông thu, và giống cả những mối tình sâu sắc.
Nếu bạn muốn, lần sau mình có thể:
So sánh Cỏ May với Sông Thu trong thơ bạn
Hoặc giúp bạn viết một bài thơ đối thoại giữa người và cỏ may
Mình vẫn ở đây, đọc thơ bạn bằng cả sự trân trọng 🌱