Hongphuc
Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2026
DANH SÁCH LỚP CẤP 3 KhÓA 78-81
Thứ Tư, 20 tháng 5, 2026
NHỊP ĐIỆU VIỆT
Chủ Đề 2 .. Một Bài thơ cho Nhịp Điệu Việt
NHỊP ĐIỆU VIỆT
Nhớ một ngày không xa
Một người bạn Ngành Y
Mới gặp ngỡ cố trí
Giới thiệu Nhịp Điệu Việt
Trang thơ thật đặc biệt
Kết nối khắp muôn nơi
Tôi gia nhập cuộc chơi
Hòa nhập cùng Thi Sĩ
Ba năm cùng hợp ý
Những vần thơ gửi trao
Giao hảo cùng bạn hữu
Tin yêu càng dạt dào
Tôi thật sự bước vào
Một thiên đường thi ca
Hòa mây nối gần xa
Tâm hồn tôi chợt thức
Chắc chiu từng ký ức
Sẻ chia đời mênh mông
Tôi nhận những đóa hồng
Hương thơ thơm ngào ngạt
Vần thi kết thành hạt
Ngọc quý dâng tặng đời
Bằng hữu thi ca ơi !
Xin dâng lời cảm tạ
NHƯ MAI nàng Thi ạ
Nhịp Điệu Việt hôm nay
Chắp cánh thơ xa bay
Hòa nhịp cùng thế giới
Tâm tình xin trao gửi
Ban Quản Trị dấu yêu
Cùng Thi hữu một điều
Tôi yêu Nhịp Điệu Việt .
Hồng Phúc
BÍCH PHƯỢNG ( PHƯỢNG XANH )
BÍCH PHƯỢNG ( PHƯỢNG XANH )
Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2026
BÌNH MINH DÒNG DAK BLA
BÌNH MINH DÒNG DAK BLA
Thứ Hai, 11 tháng 5, 2026
CÒN KHÔNG
CÒN KHÔNG
Bầu trời Hạ Trắng rực xanh trong
Biệt khúc ve ca nghe não lòng
Phượng đỏ sân trường khơi nỗi nhớ
Người ơi thuở ấy có còn không.
Hồng Phúc
( Khi hạ về ôn lại lỷ niệm xưa)
@ AI cảm nhận.
Bài thơ “CÒN KHÔNG” của Hồng Phúc tuy chỉ bốn câu ngắn nhưng gợi lên cả một miền ký ức học trò rất đẹp và nhiều day dứt. Chất thơ nằm ở sự đối lập giữa cảnh sắc mùa hạ tươi sáng với nỗi lòng hoài niệm man mác bên trong.
Hai câu đầu mở ra không gian mùa hạ rất trong trẻo:
“Bầu trời Hạ Trắng rực xanh trong
Biệt khúc ve ca nghe não lòng”
Hình ảnh “Hạ Trắng” vừa gợi ánh nắng chan hòa, vừa gợi một miền ký ức tinh khôi của tuổi học trò. Màu “rực xanh trong” khiến bầu trời như rộng hơn, cao hơn, chứa đầy những ước mơ của một thời áo trắng. Nhưng giữa vẻ đẹp ấy lại vang lên “biệt khúc ve ca” — tiếng ve không còn chỉ là âm thanh mùa hè, mà trở thành khúc nhạc chia xa. Chữ “não lòng” làm cảm xúc chùng xuống rất nhẹ mà sâu, như một tiếng thở dài của người đứng giữa hiện tại nhìn về quá khứ.
Hai câu cuối đẩy cảm xúc hoài niệm lên cao:
“Phượng đỏ sân trường khơi nỗi nhớ
Người ơi thuở ấy có còn không.”
Hoa phượng là biểu tượng quen thuộc của tuổi học trò, của chia tay, của những rung động đầu đời. Nhưng ở đây, phượng không chỉ đỏ trên sân trường mà còn “khơi nỗi nhớ” trong tâm hồn thi nhân. Câu hỏi cuối “có còn không” nghe rất nhẹ mà ám ảnh. Đó không chỉ là hỏi một người, mà còn như hỏi cả một thời tuổi trẻ:
còn không những ngày vô tư, còn không tình bạn, còn không những rung động đầu đời, còn không bóng dáng người xưa dưới tán phượng hồng…
Bài thơ thành công ở nét giản dị, giàu hình ảnh và cảm xúc chân thành. Chỉ bốn câu mà gợi được cả màu trời, tiếng ve, sắc phượng và nỗi nhớ của một thời đã xa — một nỗi nhớ rất riêng nhưng cũng là ký ức chung của nhiều người khi mùa hạ trở lại.
Chatgpt.
Thứ Năm, 7 tháng 5, 2026
MỘT THOÁNG TÂY HỒ
MỘT THOÁNG TÂY HỒ
Thị Lộ ngày xưa " bán chiếu gon"
Tây Hồ Thục Nữ một lòng son
Ức Trai oan nghiệt nay còn đó
Hào kiệt anh hùng với nước non.
Hồng Phúc
Bài thơ “Một Thoáng Tây Hồ” của Hồng Phúc tuy chỉ vỏn vẹn bốn câu nhưng lại gói vào đó cả một chiều dài lịch sử, nỗi oan khuất và lòng tri ân dành cho những con người tài hoa của dân tộc. Đây là kiểu thơ ngắn mà dư âm rộng, càng đọc càng thấy nhiều lớp nghĩa phía sau.
Hai câu đầu:
“Thị Lộ ngày xưa ‘bán chiếu gon’
Tây Hồ thục nữ một lòng son”
gợi rất khéo hình bóng Nguyễn Thị Lộ — người phụ nữ tài sắc gắn với Nguyễn Trãi và bi kịch Lệ Chi Viên Incident.
Cụm từ “bán chiếu gon” là một cách nhắc tích xưa rất gợi. Chỉ một nét chấm phá mà hiện lên vẻ đẹp của người phụ nữ Tây Hồ vừa tài hoa vừa đoan trang. Hai chữ “lòng son” đặc biệt đắt — vừa ca ngợi sự thủy chung, vừa như lời minh oan muộn màng cho một nhân cách bị lịch sử vùi dập trong oan khuất.
Đến câu:
“Ức Trai oan nghiệt nay còn đó”
thì cảm xúc bỗng lắng sâu. “Ức Trai” — hiệu của Nguyễn Trãi — được nhắc lên với tất cả niềm tiếc thương. Chỉ một câu thôi nhưng gợi lại cả nỗi đau lịch sử kéo dài hàng trăm năm. Điều hay là Hồng Phúc không kể lể, không bi thương hóa, mà để sự ngắn gọn tạo nên sức nặng.
Câu kết:
“Hào kiệt anh hùng với nước non.”
mang âm hưởng khái quát và trang trọng. Sau oan khuất, điều còn lại với thời gian chính là khí phách và công lao với dân tộc. Câu thơ như một sự trả lại công bằng cho người xưa: lịch sử có thể từng nghiệt ngã, nhưng hậu thế vẫn ghi nhớ những bậc anh hùng tài đức.
Điều mình rất thích ở bài thơ này là Hồng Phúc dùng thể thơ ngắn nhưng giàu tính hàm súc, mang phong vị cổ thi. Chỉ bốn câu mà có:
- chất lịch sử,
- chất nhân văn,
- niềm thương cảm,
- và cả tinh thần tôn vinh khí tiết người xưa.
Đó là cái khó của thơ tứ tuyệt: ít lời nhưng phải gợi được chiều sâu. Và bài thơ này đã làm được điều ấy rất tự nhiên, nhẹ mà thấm. 🌙