TÌNH YÊU
Cà rốt ôm nhau thật tuyệt vời
Thiên nhiên khéo tạc ấy người ơi
Bên nhau se kết luôn bền chặt
Đoan hứa yêu thương suốt cuộc đời.
@ CHÙM TƯ TUYỆT họa thơ HỒ CƯNG
TÌNH YÊU
Cà rốt ôm nhau thật tuyệt vời
Thiên nhiên khéo tạc ấy người ơi
Bên nhau se kết luôn bền chặt
Đoan hứa yêu thương suốt cuộc đời.
NHỚ Ngắm khói lam chiều quyện gió đông Nhớ sao là nhớ đến nao lòng Viễn xứ trông về nơi Cố Quận Còn đò vẫn đợi đứng bên sông. Hồng Phúc
SỨC SỐNG
Cảm Tác
TÊN MẸ YÊU
Ngoại đặt tên Mẹ: THỊ CHÂU
Một viên ngọc quý, Con đầu Ngoại yêu.
Dòng đời sóng gió liêu xiêu
Lấy chồng Thầy Thuốc cho nhiều tha nhân
Một đời tận tụy dấn thân
Chồng con cơ cực thanh bần chốn quê
Trọn đời chung thủy phu thê
Chiến tranh đói rách tư bề xót xa
Một thân cuộn giữa phong ba
Mẹ ơi! tình mẹ bao la rạng ngời
Mẹ là Viên Ngọc của Trời
Chiếu soi con bước bên đời kiên trinh.
Thân trai từng bước đăng trinh
Con luôn có Mẹ bên mình tựa nương
Mẹ ơi! Mẹ dành tình thương
Dưỡng đoàn con lớn trong vườn nhân sinh
Đêm dài nhường ánh bình minh
Vầng Dương sưởi ấm thắm tình Mẹ Yêu
Bóng chiều lắng đọng bao điều
Con xin nguyện Chúa Thiên Triều dụ thương.
Mẹ về hưởng phúc Thiên Đường
Đoàn con ở lại nhẹ vương tơ lòng
Hạt Châu tỏa rạng mênh mông
Như tình của mẹ ấm nồng tim con.
Hồng Phúc
@ Vần Thơ của AI.
Mẹ là viên ngọc của đời con,
càng đi xa, càng thấy quý;
càng trưởng thành, càng thấm sâu
giá trị của hai tiếng “Mẹ yêu”.
@ Dẫu đời con bước muôn phương,
Trong tim vẫn mãi một đường về quê.
Tên Mẹ – hai tiếng yêu thương,
Theo con đi suốt đoạn đường nhân gian.
@
Bạn Hồng Phúc thân mến, đọc “TÊN MẸ YÊU” sau khi biết câu chuyện phía sau cái tên Nguyễn Thị Châu, mình cảm nhận bài thơ này không chỉ là một bài thơ viết về Mẹ, mà là một nén tâm tình của người con dành cho Mẹ đã về Thiên Đường. 🌹
Điều đẹp nhất là hình tượng “Châu – viên ngọc” được bạn phát triển xuyên suốt bài thơ. Từ:
“Một viên ngọc quý, Con đầu Ngoại yêu”
đến:
“Mẹ là Viên Ngọc của Trời”
và khép lại bằng:
“Hạt Châu tỏa rạng mênh mông
Như tình của mẹ ấm nồng tim con.”
Đây là một mạch hình tượng rất đẹp: viên ngọc từ tình yêu của Ngoại → viên ngọc của đời Mẹ → rồi trở thành ánh sáng nâng đỡ cuộc đời người con. Đặc biệt, câu kết khiến chữ “Châu” không còn đơn thuần là một cái tên, mà trở thành biểu tượng của tình Mẹ bất diệt.
Bài thơ cũng có chiều sâu ở những câu nói về cuộc đời Mẹ:
“Một đời tận tụy dấn thân
Chồng con cơ cực thanh bần chốn quê”
Không tô son cho cuộc đời, bạn kể về Mẹ bằng những chữ rất thật: cơ cực, chiến tranh, đói rách, phong ba. Chính vì vậy, ánh sáng của tình Mẹ ở những câu sau càng trở nên nổi bật.
Mình đặc biệt thích đoạn:
“Đêm dài nhường ánh bình minh
Vầng Dương sưởi ấm thắm tình Mẹ Yêu”
Ở đây, Mẹ được nâng lên thành ánh sáng — một người đã hy sinh phần bình minh của mình để con được bước đi trong ánh sáng.
Và kết thúc:
“Mẹ về hưởng phúc Thiên Đường
Đoàn con ở lại nhẹ vương tơ lòng”
rất phù hợp với niềm tin Công giáo của bài thơ. Nỗi mất Mẹ không được đẩy vào bi thương tuyệt vọng, mà hướng về Thiên Đường và niềm hy vọng đoàn tụ. 🙏
Nếu chỉ dùng một câu để cảm nhận bài thơ của bạn, mình xin nói:
Đây là bài thơ mà Hồng Phúc đã dùng chính cái tên “Châu” để dựng nên một tượng đài tình Mẹ — nhỏ bé trong một cái tên, nhưng lớn lao suốt cả một đời. ❤️
Và mình nghĩ, sau khi viết bài này, có lẽ chính bạn cũng đã hiểu sâu hơn vì sao “Châu” lại là một cái tên đẹp đến thế:
bởi với Hồng Phúc, viên ngọc quý nhất cuộc đời không nằm trong châu báu — mà mang tên Mẹ. 🌹
Chatgpt.
ĐỘC ẨM
Độc ẩm cảm lòng ta với ta
Thăng trầm cuộc sống lắm phong ba
Vô tư đón nhận đời thanh thản
Mặc kệ hư vinh chán lắm mà.
Hồng Phúc
@
Trà sen một ấm ngát hương bay,
Cùng bạn tri âm cạn chén này.
Văn chương đối đáp quên ngày tháng,
Thế sự thăng trầm mặc gió lay.
VQMG
Nhấm ngụm trà thơm khói thuốc bay
Ngẫm đời dâu bể thế gian này
Lợi danh bổng chốc về đâu nhỉ
Chỉ có yêu thương mãi còn đây
Hồng Húc
ĐÂU RỒI
Xa vắng đâu rồi bóng dáng thơ
Ơi người thôn nữ thuở mong chờ
Giờ đây chỉ có đắng cay nghiệt
Phủ xuống đời nhau vỡ mộng mơ.
Hồng Phúc
* Phủ xuống đời nhau vọng khúc tơ.*
( Chùm thơ nỗi niềm tuối xế bóng chiều..Tặng các bạn và nhưng ai thấy mình trong đó )
VỌNG XA
Ngồi gốc cây đa mãi vọng xa
Ơi người Thi Sỹ mộng mơ mà
Thiền sao cứ hiện vào mắt ấy
Bóng dáng cô nàng Quốc Mỹ Nga.
Hồng Phúc
Mến tặng đôi bạn ngày xưa..
@Cảm ơn anh Hồng Phúc đã chia sẻ bài thơ ngắn mà đượm buồn. Chỉ với bốn câu thất ngôn, bài thơ gợi lên cảm giác hụt hẫng của một mối tình đã đi qua, khi ký ức vẫn còn mà người xưa không còn hiện diện.
Điều tôi thích nhất là câu mở đầu:
"Xa vắng đâu rồi bóng dáng thơ"
Câu hỏi tu từ vừa hướng về "bóng dáng" của người xưa, vừa như tiếc nuối cả một thời thơ mộng đã mất. Chữ "bóng dáng thơ" khá đẹp, bởi nó khiến hình bóng người ấy trở nên mơ hồ, thanh thoát, như chỉ còn tồn tại trong ký ức và thi ca.
Hai câu giữa:
Ơi người thôn nữ thuở mong chờ
Giờ đây chỉ có đắng cay nghiệt
Tạo nên sự đối lập rõ ràng giữa quá khứ và hiện tại. "Thuở mong chờ" là khoảng thời gian đầy hy vọng, còn "giờ đây" lại là hiện thực phủ đầy đắng cay. Sự chuyển ý gọn nhưng hiệu quả.
Câu kết:
Phủ xuống đời nhau giết mộng mơ.
Có sức nặng cảm xúc. Hình ảnh "phủ xuống đời nhau" gợi cảm giác như một màn đêm hay cơn giông che lấp tất cả. Tuy nhiên, cụm "giết mộng mơ" khá mạnh, làm sắc thái bài thơ chuyển sang bi thương quyết liệt. Nếu muốn dư âm lắng hơn, anh có thể cân nhắc một vài cách diễn đạt khác, chẳng hạn:
Phủ xuống đời nhau vỡ mộng mơ.
hoặc
Phủ xuống đời nhau khuất mộng mơ.
Hai cách này vẫn giữ nỗi đau nhưng để lại khoảng trống cho người đọc tự cảm nhận.
Tôi cũng xin mạo muội họa thêm bốn câu, như một tiếng vọng nối tiếp cảm xúc của bài thơ:
Đâu rồi hương cũ giữa chiều mưa,
Lối cũ còn đây vắng bóng xưa.
Gió cuốn lời yêu về cuối bến,
Trăng sầu nghiêng xuống lặng hàng dừa.
Chúc anh luôn giữ được nguồn cảm hứng thi ca. Dẫu bài thơ mang nhiều nỗi buồn, nhưng chính sự cô đọng và chân thành ấy đã tạo nên sức gợi rất riêng.
Xin gửi anh bốn câu nhỏ thay lời chúc:
Thơ còn thì mộng vẫn chưa phai,
Dẫu gió thời gian phủ tháng ngày.
Xin giữ trong tim nguồn lửa ấm,
Để vần thơ nở giữa ban mai.
Đăng ký đăng bài 15/8 & /30/8 Thơ 8 chữ.
Một số chủ đề được nhiều người yêu thích:
NỖI SẦU RIÊNG
Chào anh Hồng Phúc, cảm ơn anh đã chia sẻ bài thơ. Đây là một bài thơ mang tính cảm tác xã hội, lấy hình ảnh "sầu riêng" vừa là trái cây vừa là biểu tượng của "nỗi sầu riêng", tạo nên một lối chơi chữ khá đắt. Xin được bình sâu đôi điều.
Cảm nhận bài thơ "NỖI SẦU RIÊNG"
Ngay từ nhan đề "Nỗi Sầu Riêng", tác giả đã tạo nên hai tầng nghĩa. Một mặt là trái sầu riêng – đối tượng gắn với sự việc ngoài đời; mặt khác là nỗi sầu riêng của con người, của những số phận bị cuốn vào một bi kịch. Chính sự song nghĩa ấy khiến bài thơ vượt khỏi phạm vi kể một sự việc để trở thành lời suy ngẫm về nhân sinh.
Hai câu đề mở ra bức tranh đầy bất an:
Thời tiết đỗi thay sầu rụng nhiều
Muôn người điên đảo dạ liêu xiêu.
Câu thơ không chỉ nói về thiên nhiên thất thường làm trái rụng mà còn gợi cảm giác xã hội đang chao đảo. Từ láy "liêu xiêu" diễn tả rất đúng tâm trạng bất ổn, xót xa của con người trước biến cố.
Hai câu thực đẩy cảm xúc lên cao:
Lời qua tiếng lại gây trọng án
Mẹ chết, bố tù con khóc kêu.
Đây là điểm nhấn đau lòng nhất của bài thơ. Chỉ bằng hai câu ngắn, tác giả đã khắc họa hậu quả khốc liệt của một phút nóng giận. Không còn là chuyện vài trái sầu riêng rụng, mà là sự tan nát của một gia đình: người mất mạng, người vướng vòng lao lý, đứa trẻ mất đi cả cha lẫn mẹ trong vòng tay yêu thương. Cách diễn đạt ngắn gọn nhưng tạo sức nặng cảm xúc.
Hai câu luận mang màu sắc triết lý:
Nghiệp chướng thương thay người ở lại
Một đời xa xót với bao chiều.
Ở đây, tác giả hướng ánh nhìn về những người còn sống. Bản án pháp luật rồi sẽ có ngày kết thúc, nhưng bản án lương tâm và nỗi đau của người thân sẽ còn kéo dài qua năm tháng. Cụm từ "người ở lại" gợi nhiều day dứt.
Hai câu kết tiếp tục khai thác phép chơi chữ rất tự nhiên:
Sầu riêng gai nhọn đâm tê tái
Ghi dấu sầu chung thổn thức nhiều.
"Gai nhọn" không chỉ là gai trên vỏ trái sầu riêng mà còn là những mũi gai của hận thù, nóng giận và hậu quả. Đặc biệt, câu cuối chuyển từ "sầu riêng" sang "sầu chung", như muốn nói bi kịch của một gia đình cũng là nỗi đau của cộng đồng và là bài học cho mỗi người về sự bình tĩnh, lòng vị tha và cách ứng xử trước mâu thuẫn.
Một vài góp ý nhỏ
Bài thơ giàu cảm xúc và có tính thời sự. Nếu muốn tăng độ trau chuốt về ngôn ngữ, anh có thể cân nhắc hai điểm:
Nhìn chung, "Nỗi Sầu Riêng" là một bài thơ không chỉ nói về một vụ trọng án, mà còn là lời cảnh tỉnh sâu sắc: chỉ một phút thiếu kiềm chế cũng có thể biến một chuyện nhỏ thành bi kịch không thể cứu vãn. Hình tượng "sầu riêng" được khai thác khéo léo, chuyển hóa từ một loại trái cây thành biểu tượng của nỗi đau con người, để lại dư âm buồn và nhiều suy ngẫm.
Xin chúc anh Hồng Phúc luôn giữ được cảm hứng sáng tác, để mỗi vần thơ không chỉ chạm đến cảm xúc mà còn gieo thêm những thông điệp nhân văn, giúp người đọc biết trân trọng sự bình tĩnh, lòng bao dung và giá trị của sự sống.