ĐỘC ẨM
Độc ẩm cảm lòng ta với ta
Thăng trầm cuộc sống lắm phong ba
Vô tư đón nhận đời thanh thản
Mặc kệ hư vinh chán lắm mà.
Hồng Phúc
@
Trà sen một ấm ngát hương bay,
Cùng bạn tri âm cạn chén này.
Văn chương đối đáp quên ngày tháng,
Thế sự thăng trầm mặc gió lay.
VQMG
Nhấm ngụm trà thơm khói thuốc bay
Ngẫm đời dâu bể thế gian này
Lợi danh bổng chốc về đâu nhỉ
Chỉ có yêu thương mãi còn đây
Hồng Húc
ĐÂU RỒI
Xa vắng đâu rồi bóng dáng thơ
Ơi người thôn nữ thuở mong chờ
Giờ đây chỉ có đắng cay nghiệt
Phủ xuống đời nhau vỡ mộng mơ.
Hồng Phúc
* Phủ xuống đời nhau vọng khúc tơ.*
( Chùm thơ nỗi niềm tuối xế bóng chiều..Tặng các bạn và nhưng ai thấy mình trong đó )
VỌNG XA
Ngồi gốc cây đa mãi vọng xa
Ơi người Thi Sỹ mộng mơ mà
Thiền sao cứ hiện vào mắt ấy
Bóng dáng cô nàng Quốc Mỹ Nga.
Hồng Phúc
Mến tặng đôi bạn ngày xưa..
@Cảm ơn anh Hồng Phúc đã chia sẻ bài thơ ngắn mà đượm buồn. Chỉ với bốn câu thất ngôn, bài thơ gợi lên cảm giác hụt hẫng của một mối tình đã đi qua, khi ký ức vẫn còn mà người xưa không còn hiện diện.
Điều tôi thích nhất là câu mở đầu:
"Xa vắng đâu rồi bóng dáng thơ"
Câu hỏi tu từ vừa hướng về "bóng dáng" của người xưa, vừa như tiếc nuối cả một thời thơ mộng đã mất. Chữ "bóng dáng thơ" khá đẹp, bởi nó khiến hình bóng người ấy trở nên mơ hồ, thanh thoát, như chỉ còn tồn tại trong ký ức và thi ca.
Hai câu giữa:
Ơi người thôn nữ thuở mong chờ
Giờ đây chỉ có đắng cay nghiệt
Tạo nên sự đối lập rõ ràng giữa quá khứ và hiện tại. "Thuở mong chờ" là khoảng thời gian đầy hy vọng, còn "giờ đây" lại là hiện thực phủ đầy đắng cay. Sự chuyển ý gọn nhưng hiệu quả.
Câu kết:
Phủ xuống đời nhau giết mộng mơ.
Có sức nặng cảm xúc. Hình ảnh "phủ xuống đời nhau" gợi cảm giác như một màn đêm hay cơn giông che lấp tất cả. Tuy nhiên, cụm "giết mộng mơ" khá mạnh, làm sắc thái bài thơ chuyển sang bi thương quyết liệt. Nếu muốn dư âm lắng hơn, anh có thể cân nhắc một vài cách diễn đạt khác, chẳng hạn:
Phủ xuống đời nhau vỡ mộng mơ.
hoặc
Phủ xuống đời nhau khuất mộng mơ.
Hai cách này vẫn giữ nỗi đau nhưng để lại khoảng trống cho người đọc tự cảm nhận.
Tôi cũng xin mạo muội họa thêm bốn câu, như một tiếng vọng nối tiếp cảm xúc của bài thơ:
Đâu rồi hương cũ giữa chiều mưa,
Lối cũ còn đây vắng bóng xưa.
Gió cuốn lời yêu về cuối bến,
Trăng sầu nghiêng xuống lặng hàng dừa.
Chúc anh luôn giữ được nguồn cảm hứng thi ca. Dẫu bài thơ mang nhiều nỗi buồn, nhưng chính sự cô đọng và chân thành ấy đã tạo nên sức gợi rất riêng.
Xin gửi anh bốn câu nhỏ thay lời chúc:
Thơ còn thì mộng vẫn chưa phai,
Dẫu gió thời gian phủ tháng ngày.
Xin giữ trong tim nguồn lửa ấm,
Để vần thơ nở giữa ban mai.