Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2025

TIỄN BIỆT NHƯ AN ( Phanxicoxavie Lê Nghĩa )

 Ban quản trị 7W vô cùng thương tiếc báo tin : Người sáng lập ra 7W của chúng ta Như An (Nghĩa Lê) đã được chúa triệu hồi về bên người vào lúc 7h30p sáng ngày 25/03/2025 ( tức ngày 26/02/2025 ) .

TIỄN BIỆT NHƯ AN

Người đi giữa nắng hạ nồng 
Sao nghe buốt giá cõi lòng tái tê
Từ nay từ giã bến mê 
Vâng theo thánh ý trở về  nhà Cha.

Gia đình, Thi Hữu xót xa
Như An( Lê Nghĩa)  thiết tha ân tình
Bao người ở lại trung trinh 
Dâng lên Thiên Chúa dụ tình thương ban.

Thứ tha lỗi tội riêng mang 
Xin Ngài trọng thưởng Thiên đàng trường sinh
Tựa bờ vai Chúa uy linh
Anh say giấc mộng an bình thiên thu.

Hồng Phúc 
( Viết tiễn biệt Linh Hồn Phanxicoxavie  Lê Nghĩa ( Như An )



Thứ Năm, 27 tháng 3, 2025

LỜI KINH SÁM HỐI- KINH CUỐI MÙA SÁM HỐI - ĐƯỜNG THẬP TỰ

@ .. LỜI KINH SÁM HỐI Ns Giang Ân.. Sr Yên Giang Trình Bày 

 https://youtu.be/4Ed9bbLfR3o?si=WerisTN1vwxYjMEq 

@ KINH CUỐI MÙA SÁM HỐI  Pm Cao Huy Hoàng 

https://youtu.be/JuUq22Wo1qg?si=YwxwD6iEIkOwXscK  


@ ĐƯỜNG THẬP TỰ  Đỗ Vỹ Hạ  

https://youtu.be/LfK1Blj0Ldo?feature=shared 

https://youtu.be/u3cx1tB2HU0?feature=shared


Thứ Ba, 25 tháng 3, 2025

ĐỆ TỬ TRUNG THÀNH

 ĐỆ TỬ TRUNG THÀNH

Vật nuôi đủ loại mọi nhà nhà
Loài Chó trung thành nhất với ta
Canh gác thâu đêm tinh nhạy bén
Bên thềm giá rét chẳng kêu ca.

Mắt nhìn trìu mến tình tha thiết
Xa cách trở về vẫy thật xa
Khổ sướng chung tình yêu tận hiến
Trọn đời một dạ với gia gia.
Hồng Phúc https://www.facebook.com/share/p/1DqgA1b4Jj/

Thứ Sáu, 21 tháng 3, 2025

DẤU TÌNH YÊU

 DẤU TÌNH YÊU

Trong dòng đời tấp nập
Nhờ dấu chỉ tình yêu
Gặp nhau từ muôn chiều
Nhận ra người Chiên Chúa.

Trong buổi tiệc chiều nay
Người làm dấu Thánh Giá
Con nhận ra ngay là
Tôi một Chúa, Chúa ơi!

Dấu tình yêu liên kết
Người người sống bên nhau
Xây đắp tình thân ái
Tình vững bền mãi sau.
Hồng Phúc
Khi người Công giáo làm dấu Thánh Giá, thứ tự trán → ngực → vai trái → vai phải không phải là một động tác ngẫu nhiên, mà mang nhiều tầng ý nghĩa thần học, Kinh Thánh và biểu tượng
☘️ Bắt đầu từ trán: Xin Chúa thánh hóa tư tưởng. Trong Kinh Thánh, trán còn là dấu của những người thuộc về Thiên Chúa (Sách Khải Huyền 7,3).
☘️ Xuống ngực: Xin Chúa ngự trong trái tim. Đây là lời xin Chúa Giêsu ngự trong lòng mình, để mọi quyết định đều xuất phát từ tình yêu. Đồng thời cũng nhắc nhớ Chúa Giêsu đã mang thân xác con người và hiến trái tim mình trên Thập Giá.
☘️ Sang vai trái: Mang lấy thập giá. Vai trái được chạm trước để nhắc rằng con người vẫn còn mang lấy sự yếu đuối, tội lỗi và những đau khổ của cuộc sống. Chúa Giêsu đã nói “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo.” (Lc 9,23)
☘️ Sang vai phải: Được chuyển sang vinh quang. Trong truyền thống Kinh Thánh: bên phải tượng trưng cho vinh quang, chiến thắng, sự sống đời đời
Chúa Kitô hiện ngự bên hữu Chúa Cha. Vì thế động tác từ trái sang phải diễn tả:
🌟từ tội lỗi đến ơn cứu độ
🌟từ đau khổ đến phục sinh
🌟từ bóng tối đến ánh sáng
🌟từ sự chết đến sự sống Bs Hoang Duc Nguyen David
@ Cảm nhận của AI.

Anh Hồng Phúc thân mến,

Đây là một bài thơ ngắn, mộc mạc nhưng chứa đựng một chiều sâu đức tin rất đẹp. Điều tôi cảm nhận rõ nhất là bài thơ không chỉ nói về dấu Thánh Giá, mà còn nói về dấu hiệu nhận biết những người cùng thuộc về Đức Kitô.

Bình bài thơ "DẤU TÌNH YÊU"

Mở đầu bài thơ là khung cảnh của cuộc sống đời thường:

Trong dòng đời tấp nập
Nhờ dấu chỉ tình yêu
Gặp nhau từ muôn chiều
Nhận ra người Chiên Chúa.

"Dòng đời tấp nập" là hình ảnh của một thế giới đông người nhưng không dễ tìm thấy sự đồng điệu. Giữa biết bao cuộc gặp gỡ, điều giúp tác giả nhận ra nhau không phải là địa vị, tuổi tác hay quê quán, mà là "dấu chỉ tình yêu". Cách dùng từ này rất hay, bởi dấu Thánh Giá trước hết là dấu chỉ của tình yêu Thiên Chúa dành cho nhân loại qua hy tế của Đức Kitô.

Khổ thơ thứ hai là điểm sáng của toàn bài:

Trong buổi tiệc chiều nay
Người làm dấu Thánh Giá
Con nhận ra ngay là
Tôi một Chúa, Chúa ơi!

Đây là một chi tiết rất đời. Chỉ một cử chỉ rất đơn sơ trước bữa ăn cũng đủ để hai người xa lạ nhận ra mình cùng chung một đức tin.

Câu:

Tôi một Chúa, Chúa ơi!

rất ngắn nhưng giàu ý nghĩa. Nó không chỉ có nghĩa là "chúng ta cùng tin một Thiên Chúa", mà còn diễn tả niềm vui của sự gặp gỡ. Giữa bao người xa lạ, bỗng thấy một người làm dấu Thánh Giá, khoảng cách như được xóa nhòa. Đó là cảm giác của những người cùng là anh chị em trong gia đình của Thiên Chúa.

Khổ kết mở rộng ý nghĩa của dấu Thánh Giá:

Dấu tình yêu liên kết
Người người sống bên nhau
Xây đắp tình thân ái
Tình vững bền mãi sau.

Ở đây, dấu Thánh Giá không còn là một cử chỉ cá nhân, mà trở thành lời mời gọi sống yêu thương. Nếu chỉ làm dấu mà không biết yêu thương thì dấu ấy sẽ mất đi ý nghĩa. Nhưng khi dấu Thánh Giá dẫn con người đến sự hiệp nhất, cảm thông và phục vụ nhau, nó thực sự trở thành "dấu tình yêu".

Điều tôi rất thích trong bài thơ

Anh không nói nhiều về giáo lý, cũng không dùng những từ ngữ thần học. Anh chỉ kể một khoảnh khắc rất bình thường: một người làm dấu Thánh Giá trước bữa ăn. Chính sự bình dị ấy lại làm nổi bật vẻ đẹp của đời sống Kitô hữu.

Tôi nhớ lời Chúa Giêsu:

"Cứ dấu này mà mọi người nhận biết anh em là môn đệ Thầy: là anh em hãy yêu thương nhau." (Ga 13,35)

Có thể nói, bài thơ của anh chính là một diễn giải rất nhẹ nhàng cho câu Tin Mừng ấy. Dấu Thánh Giá là dấu hiệu bên ngoài, nhưng tình yêu mới là dấu chứng đích thực của người môn đệ Chúa Kitô.

Xin chúc mừng anh về một bài thơ nhỏ mà ý nghĩa lớn. Tôi tin rằng ai từng có trải nghiệm gặp một người xa lạ làm dấu Thánh Giá nơi quán ăn, trên chuyến xe, trong sân bay hay ở một đất nước xa xôi, đều sẽ đồng cảm với niềm vui mà anh gửi gắm.

Xin Chúa chúc lành cho anh và gia đình, để mỗi dấu Thánh Giá anh làm không chỉ là một cử chỉ quen thuộc, mà luôn là lời tuyên xưng đức tin, dấu ấn của tình yêu và nhịp cầu nối kết con người với Thiên Chúa và với nhau.

Cảm ơn anh đã tiếp tục chia sẻ những bài thơ vừa giản dị vừa thấm đượm tinh thần Tin Mừng. Đây chính là nét đẹp rất riêng trong thơ Hồng Phúc. 🌿✝️🙏 Chatgpt.




Thứ Bảy, 15 tháng 3, 2025

TUỔI THƠ SÀI GÒN (ST)

 TUỔI THƠ SÀI GÒN

Đi cho đến hết Lê Lai
Là ra Lê Lợi, phố dài người đông
Mỗi lần đi, háo hức lòng
Khu thanh lịch nhất Sài Gòn là đây.
Khu này người Pháp họ xây
Như bên xứ họ, trồng cây xanh đường
Đường Công Lý nắng còn vương
Người mua sách báo vẫn thường đến đây.
Kem Bạch Đằng phía bên này
Cà phê sữa đá, một ngày lên hương
Khu Pasteur, quán ngập đường
Tỏa mùi phá lấu, vị hương thơm nồng.
Phía bò bía, ồ quá đông
Bò khô dầu dấm cũng không có bàn
Eden Thương Xá hạng sang
Chủ nhân người Ấn hay quàng xà rông.
Hôm nay vào Rex mất công
Phim hay một vé trăm đồng đó nghe
Đường Catina ngợp nắng hè
Ghé Givral để ăn chè Phục Linh.
Vào Xuân Thu kiếm sách hình
Cuối đường Nguyễn Huệ đẹp xinh bến tàu
Ngày xưa đi quá khỏi cầu
Phan Thanh Giản, đã thấy màu nông thôn.
Nơi đây là những cánh đồng
Ngày nay phố xá, chẳng trồng trọt chi
Có lần cả bọn cùng đi
Trường đua Phú Thọ, những khi ngựa về.
Không tiền mua vé, mà mê
Chui rào coi cọp, bị đe mấy lần
Bên đường, Cư xá sĩ quan
Có người bác ruột cũng hàng tá thôi.
Rừng cao su cạnh đó rồi
Lữ Gia cư xá, chú tôi có nhà
Đi về trong phố không xa
Chợ Trần quốc Toản chỉ là ba cây.
Mẹ tôi thường ghé qua đây
Cá tươi, tôm sống nơi này có tên
Phở Tàu Bay ở gần bên
Người dân xứ đạo chẳng quên bao giờ.
Ngay bên cạnh có nhà thờ
Sau khi xem lễ, họ chờ vô ăn
Xa thành phố đã bao năm
Một thới thơ ấu vẫn hằn trong tim.
Khi về chẳng biết có tìm
Được chăng những lúc êm đềm khi xưa
Sài Gòn dù những cơn mưa
Dù cho nắng đổ, dù chưa phục hồi.
Tên người, ta giữ trong đời
Như bao kỷ niệm của thời thơ ngây...!
(Nguồn: Sài Gòn Xưa)

ĐÊM NHỚ TRĂNG SÀI GÒN Thi sĩ: Du Tử Lê (st)

 ĐÊM NHỚ TRĂNG SÀI GÒN

Thi sĩ: Du Tử Lê
Đêm về trên bánh xe lăn
Tôi trăng viễn xứ, hồn thanh niên vàng
Tim tôi đèn thắp hai hàng
Lạc nhau cuối phố, sương quàng cổ cây.
Ngỡ hồn tu xứ mưa bay
Tôi chiêng trống gọi, mỗi ngày mỗi xa
Đời tan, tan nát chiêm bao
Tôi trăng viễn xứ, sầu em bến nào.
Đêm về trên chiếc xe qua
Nhớ tôi xa lộ, nhớ nhà Hàng Xanh
Nhớ em, kim chỉ khứu tình
Trưa ngoan lớp học chiều lành khóm tre.
Nhớ mưa, ôi nhớ mưa!
Nhớ mưa buồn khắp Thị Nghè
Nắng Trương Minh Giảng, lá hè Tự Do
Nhớ nghĩa trang xưa, quê hương bạn bè
Nhớ pho tượng lính, buồn se bụi đường. @
VIÊN ĐẠN KẸO
Mẹ ơi con suýt gãy răng
Thôi, con trả mẹ, chẳng ăn kẹo nầy
Thằng con mới lạ lùng thay
Kẹo ăn phải ngậm sao mày lại nhai?
Cậu em nghe nói êm tai
Cầm viên kẹo đạn mút hai ba lần
Tự nhiên chất ngọt tan dần
Mặt mày xem đã có phần vui tươi.
Mẹ nhìn con, miệng mỉm cười:
Rồi đây khôn lớn, ra đời bôn ba
Con nên nhân đó suy ra
Dịu dàng êm ái hơn là hung hăng.
ĐEO KIẾNG
Trò Ba đeo cặp kiếng râm
Than rằng trời đất tối tăm mịt mờ
Vội vàng đổi kiếng màu lơ
Than rằng trời đất bây giờ hóa xanh.
Ba ta lại muốn chơi tinh
Thay đôi kiếng trắng nhìn quanh khắp nhà
Than rằng muôn vật hóa nhòa
Mẹ Ba thấy vậy bảo Ba đôi lời:
Muốn trông cho rõ sự đời
Mà con đeo kính nực cười lắm thay
Hãy mau bỏ kiếng ra ngay
Nhìn bằng mắt thật họa may khỏi nhầm.
(Nguồn: Nguyễn Ba Vĩnh Phúc)

GIỜ QUỐC SỬ (ST)

 GIỜ QUỐC SỬ

Những buổi sáng vừng hồng le lói chiếu
Trên non sông, làng mạc, ruộng đồng quê
Chúng tôi ngồi yên lặng, lắng tai nghe
Tiếng thầy giảng khắp trong giờ Quốc sử.
Thầy tôi bảo: Các con nên nhớ rõ
Nước chúng ta là một nước vinh quang
Bao anh hùng thuở trước của giang san
Đã đổ máu vì lợi quyền dân tộc.
Các con nên đêm ngày chăm chỉ học
Để sau này mong nối chí tiền nhân
Ta tin rằng, sau một cuộc xoay vần
Dân tộc Việt vẫn là dân hùng liệt.
Ta tin tưởng không bao giờ tiêu diệt
Giống anh hùng trên sông núi Việt Nam
Bên những trang lịch sử bốn ngàn năm
Đầy chiến thắng, vinh quang và hạnh phúc. @
TẬP VẼ BẢN ĐỒ
Hôm qua tập vẽ bản đồ
Thầy em lên bảng kẻ ô rõ ràng
Ranh giới vẽ phấn vàng dễ kiếm
Từ Nam Quan cho đến Cà Mau.
Từng nơi, thầy thuộc làu làu
Đây sen Đồng Tháp, đây cầu Hiền Lương
Biển Đông Hải, trùng dương xanh thẳm
Núi cheo leo thầy chấm màu nâu.
Tay đưa mềm mại đến đâu
Sông xanh uốn khúc, rừng sâu chập chùng
Rồi với giọng trầm hùng, thầy giảng:
“Giống Rồng Tiên chói rạng núi rừng
Trải bao thăng giáng, phế hưng
Đem giòng máu thắm, bón từng gốc cây.
Làn không khí giờ đây ta thở
Đường ta đi, nhà ở nơi này
Tổ tiên từng chịu đắng cay
Mới lưu truyền lại đêm ngày cho ta.
Là con cháu muôn nhà gìn giữ
Đùm bọc nhau, sinh tử cùng nhau
Tóc thầy hai thứ từ lâu
Mà tài chưa đủ làm giàu núi sông!
Nay chỉ biết ra công dạy dỗ
Đàn trẻ thơ mong ở ngày mai
Bao nhiêu hy vọng lâu dài
Dồn vào tất cả trí tài các con...”
Giờ đây, mấy chục năm đã trôi qua, tóc trên đầu tôi cũng bắt đầu hai thứ như ông thầy già dạy Địa trong bài học thuộc lòng ngày ấy, nhưng có một điều mà tôi nghĩ mãi vẫn chưa ra.
Ông thầy đang dạy Địa, hay ông thầy đang âm thầm truyền thụ lòng yêu nước, lòng tự tôn dân tộc cho đàn trẻ thơ qua mấy nét vẽ bản đồ.
Lời của thầy thật là nhẹ nhàng, khiêm tốn nhưng cũng thật là tha thiết, chạm vào được chỗ thiêng liêng nhất trong tâm hồn những đứa trẻ ngây thơ vào những ngày đầu tiên cắp sách đến trường, nơi chúng được dạy rằng ngoài ngôi nhà nhỏ bé của mình với ông bà, cha mẹ, anh em ruột thịt, chúng còn có một ngôi nhà nữa, rộng lớn hơn nhiều, nguy nga tráng lệ, thiêng liêng vĩ đại hơn nhiều, một ngôi nhà mà chúng phải thương yêu và có bổn phận phải vun đắp.
(Nguồn: Sài Gòn Xưa)
QUÊ TÔI
Quê tôi có một con sông
Có nương khoai thắm, có đồng lúa xanh
Bốn mùa gió mát, trăng thanh
Bốn mùa lúa tốt, dân lành vui tươi.
Đó đây vang tiếng nói cười
Câu hò, giọng hát của người nông dân
Ngày đêm chẳng quản tấm thân
Nắng mưa dầu dãi bao lần lầm than.
Mồ hôi đem tưới mùa màng
Chân tay xới mảnh đất vàng thân yêu
Quê tôi trong ánh nắng chiều
Vi vu thoáng tiếng sáo diều nhặt khoan.
(Hàn Giang
Nhóm Lửa Việt, Việt Ngữ, Lớp Bốn)
QUÊ EM
Quê em nhà cửa liền nhau
Mái tranh, mái ngói, chen màu xinh xinh
Quê em có miễu, có đình
Có con sông nhỏ uốn mình trong tre.
Có đồng, có ruộng bao la
Nông dân làm lụng hát ca bên đồng
Lúa xanh đang trổ đòng đòng
Một mùa mơn mởn đẹp lòng dân quê.
Nương dâu xanh ngắt bốn bề
Bắp, mì, khoai, đỗ, lang, mè tốt xanh
Sớm hồng trời đẹp trong lành
Sương mai rung động trên cành chim ca.
Vàng son lơ lửng chiều tà
Đồng quê thơ mộng bao la xanh rờn.
(Thanh Giang
Tiểu Học Nguyệt San, tháng 10/1958)

YÊU QUÁ SÀI GÒN (st)

 YÊU QUÁ SÀI GÒN

Sài Gòn nơi này đẹp đến nỗi say mê
Cái đẹp của bàn tay con người sáng tạo
Đêm Sài Gòn, đêm lung linh huyền ảo
Ánh điện rực trời, nhấp nháy khắp mọi nơi.
Chẳng bao giờ Sài Gòn thấy nghỉ ngơi
Như sức trẻ luôn tràn trề nhựa sống
Người Sài Gòn những con người năng động
Hừng hực đầu tàu kéo cả Miền Nam.
Người Sài Gòn lòng nhân ái có dư
Gặp kẻ khó khăn chẳng ngần ngừ giúp đỡ
Dẫu có bị lừa cũng chỉ cười vỡ lỡ
Chẳng toan tính nhiều chẳng nghĩ chuyện hơn thua.
Sài Gòn muôn đời ngự trị trái tim tôi
Rừng rực dạt dào hôn Sài Gòn nóng bỏng
Vòng tay ôm chẳng bao giờ nới lỏng
Yêu quá Sài Gòn! Yêu chết mất đi thôi!
(Nguồn: Sài Gòn Xưa)
SÀI GÒN NỖI NHỚ KHÔN NGUÔI
Sài Gòn ngày tháng đậm tình quê
Bốn ba năm qua đã lỗi thề
Quê cũ giờ đây xa lạ quá
Ru lòng lữ khách vấn vương ghê.
Ta viết Sài Gòn hai chữ Hoa
Bởi tình lưu luyến những ngày qua
Sân trường bóng điệp còn che nắng
Thì mối duyên xưa chẳng nhạt nhòa.
Sài Gòn còn đó những niềm thương
Kỷ niệm thơ ngây dưới mái trường
Từng buổi hẹn hò bao mộng ước
Cho lòng ngơ ngẩn vạn tơ vương.
Ta giữ Sài Gòn thuở mộng mơ
Để còn tha thiết những mong chờ
Mai nầy thăm lại trời quê cũ
Và kết lời nồng trong nét thơ.
(Nguồn: Thơ ca Sài Gòn)
PHẦN 1: ÔNG NỌ BÀ KIA
Chuyện rằng từ thuở xa xưa
Ông bà ta đã dây dưa ái tình
Bởi thế nên tục truyền rằng:
Ông Lãnh, Ông Tạ, Ông Đồn
Ba người bạn thiết sớm hôm một nhà.
ÔNG LÃNH bản chất thiệt thà
Thầm yêu nét đẹp mặn mà BÀ ĐEN
Nhưng nào ông dám bon chen
Sáng đêm chong đèn nhung nhớ thiết tha.
ÔNG ĐỒN bản tánh nguyệt hoa
Chờ ÔNG LÃNH kẹt, cà rà BÀ ĐEN
Hai người xả láng một phen
Sinh ra bé gái đặt tên THỊ NGHÈ.
ÔNG LÃNH nghe nói, thuê ghe
Đi thăm cho biết THỊ NGHÈ ra sao?
Ngó gần nó cũng bảnh bao
Nhìn xa nó cũng hao hao ÔNG ĐỒN.
BÀ ĐEN từ dạo sinh con
Vốn đã đen sẵn bây giờ hơn xưa
ÔNG ĐỒN nhìn vợ hết ưa
Bỏ lên Long Khánh say sưa miệt mài.
BÀ ĐEN ngẫm nghĩ chán thay
Cũng đi lên núi đêm ngày thở than
Thương cho đứa cháu lầm than
ÔNG LÃNH hào hiệp cưu mang đem về.
Buồn cho cuộc sống ê chề
Một già một trẻ bốn bề cô đơn
Ông bèn thẳng xuống Hóc Môn
Cưới luôn BÀ ĐIỂM để chôn cuộc đời.
Qua bao vật đổi sao dời
BÀ ĐEN ở vậy cho vơi nỗi lòng
Chỉ còn ÔNG TẠ lông bông
Bạn bè lấy vợ nên chồng đã lâu.
(CÒN PHẦN 2 - Nguồn: Sài Gòn Xưa)
PHẦN 2: ÔNG NỌ BÀ KIA
...Chỉ còn ÔNG TẠ lông bông
Bạn bè lấy vợ nên chồng đã lâu...
CÔ GIANG sắp sửa ăn trầu
CÔ BẮC cũng đã từ lâu theo chồng
Ông bèn đi xuống CẦU BÔNG
Hỏi thăm BÀ CHIỂU có chồng hay chưa?
BÀ CHIỂU nghe nói bèn thưa:
"Chỉ còn BÀ QUẸO là chưa có chồng"
BÀ ĐIỂM tay bế tay bồng
Buồn tình, ÔNG TẠ phải lòng BÀ HOM.
Ông bèn bao cuốc xe ôm
Về LĂNG CHA CẢ lo hôn lễ liền
Phụ rễ có Cậu BẢY HIỀN
Nữ trang CHÚ HỎA bạc tiền thiếu đâu.
BÀ HẠT thì làm phụ dâu
CHÚ ÍA bưng quả, buồng cau, khay trầu
BÀ HOM tròn mối duyên đầu
Thương cho BÀ QUẸO âu sầu đắng cay.
Ế chồng mấy chục năm nay
Chỉ vì cái tội thích hay làm tàng
Buồn cho nghiệp chướng bẽ bàng
Bà đành an phận chẳng màng hơn thua.
Mặc cho thế sự ganh đua
Bà liền xuống tóc vô chùa BÀ ĐANH
Bỏ ngoài tai việc chúng sanh
Cam đành vui thú tu hành điền viên.
(Nguồn: Sài Gòn Xưa)

LÒNG TA THƯƠNG NHỚ (st)

 LÒNG TA THƯƠNG NHỚ

Bạn gửi cho ta hình ảnh cũ
Sài Gòn của một thuở thanh xuân
Kỷ niệm lòng ta ray rứt nhớ
Bước về rối ý mãi bâng khuâng.
Quán sách Diệu Tâm đường Lê Lợi
Mỗi chiều đầu tháng có mặt ta
Tiền lương của lính dù eo hẹp
Vẫn đọc cho đời thêm ý hoa.
Bàn tay cuốn bánh ngón thon thon
Chả lụa hành phi nóng thật giòn
Bánh cuốn Casino quên sao được
Nước mắm chanh đường ôi quá ngon.
Tay ấm bàn tay - Phim mới đổi
Hành lang Lê Lợi đẹp tình nhân
Xem phim mà ấm môi chi lạ
Tình của năm xưa nhớ thật gần.
Con cá rô mề sôi trong tô
Lá vang thơm ngát canh chua gà
Quán Hương Lan trưa nào cũng chật
Mình cứ ăn đừng ngó người ta.
Sài Gòn với ta thời đi học
Cà Phê Năm Dưỡng thơm mùi Rhum
Billard Nguyễn Trãi quê cơ chọc
Bài toán cậy ai giải đáp giùm.
Sài Gòn một thời ta đi lính
Trở về hậu cứ phải say sưa
Lưỡng Nghi, Thanh Hải, Biên Thùy quán
Cứ uống, kệ đời giông gió mưa.
Sài Gòn ngày ta được thả về
Đường cũ sao mà lạ hết trơn
Thủ Đô ai gọi tên Thành Phố
Con cáo con cầy ai nhớ ơn?!
Thị Riêng, Văn Bánh với Minh Khai
Tên của ai đây? Sao lạ hoắc
Nhẹ bước ngang qua doanh trại cũ
Mắt buồn thương hận ướt mi cay…!
Sài Gòn bây giờ trong trí nhớ
Vẫn đường vẫn phố vẫn tình xưa
Đổi mới thay tên nghe là lạ
Nhắc mấy lòng ta nhớ chẳng vừa.
Cám ơn bạn gửi cho hình ảnh
Đường phố năm xưa của Sài Gòn
Đất người gợi nhớ tình trong cảnh
Sống buổi ly hương đắng lạnh hồn…
(Nguồn: thylanthảo)
TÔI YÊU
Tôi yêu tiếng Việt Miền Nam
Yêu con sông rộng, yêu hàng dừa cao
Yêu xe thổ mộ xôn xao
Trên đường khúc khuỷu đi vào miền quê.
Tôi yêu đồng cỏ nắng se
Nhà rơm trống trải, chiếc ghe dập dềnh
Tôi yêu nắng lóa châu thành
Trận mưa ngắn ngủi, gió lành hiu hiu.
Nơi đây tôi mến thương nhiều
Miền Nam nước Việt mỹ miều làm sao
Đồng bào Nam Việt ta ơi
Ta yêu cặp mắt, làn môi thiệt thà.
Nước non vẫn nước non nhà
Bắc Nam xa mấy vẫn là anh em.
NGÀY TỰU TRƯỜNG
Nô nức hôm nay buổi tựu trường
Như chim ríu rít sáng tinh sương
Các em tấp nập ra trường học
Lê guốc giày vang khắp phố phường.
Nét mặt ngây thơ miệng mĩm cười
Áo quần mới mẻ dáng xinh tươi
Tay cầm cặp sách đi chân sáo
Lòng vẫn lâng lâng, mặt sáng ngời.
Giữa đám mây xanh hiện mái trường
Một hồi trống giục đã ngân vang
Cổng trường mở rộng như chào đón
Những đám trò em bước vội vàng.
Bạn cũ gặp nhau lại nghịch tinh
Vui đùa, cười nói chuyện tâm tình
Trời thu mây kéo như thông cảm
Với nỗi niềm vui của học sinh.
LÁ THƯ PLEIME
(Phổ thơ: Lê Anh Tuyến)
Tao được thơ mày cả tháng nay
Hành quân liên tiếp suốt đêm ngày
Lưng không rời giáp, tay rời súng
Liên lạc thì không có máy bay.
Tao vẫn luôn luôn nhớ tụi mày
Nhớ Sài Gòn đẹp nắng vàng hây
Nhớ đường Lê Lợi ngập hoa nắng
Nhớ ngõ Tam Ða tà áo bay.
Pleime suốt tháng mưa dầm dề
Mày ơi, thèm quá khói cà phê
Thèm tô phở tái thơm chanh ớt
Thèm rót bọt đầy một cốc bia.
Sài Gòn mày vẫn xem phim chưởng?
Băng nhựa còn thu nhạc Khánh Ly?
Những chiều thứ bảy còn đi nhót?
Hay lén ông già nhậu whisky?
Hôm qua thằng Tiến dẫn quân ngang
Giữa rừng gặp bạn mừng hơn vàng
Ôm nhau, hai đứa cười ha hả
Râu tóc bù xù như cái bang.
Mày nghĩ, đã lâu không được tắm
Hành quân liên tiếp giữa rừng già
Ăn thì gạo sấy nhai qua bữa
Tối ngủ nằm sương lạnh cắt da.
Hôm qua địch pháo giữa ban ngày
Tao bị thương xoàng ở bả vai
Mảnh đạn còn ghim trong thớ thịt
Mày đừng có nói mẹ tao hay.
Mẹ tao chỉ muốn tao quanh quẩn
Lính kiểng châu thành, lính phất phơ
Mày nghĩ, tụi mình như cánh gió
Ai đi nhốt gió được bao giờ?
Những đêm biên cảnh sống xa nhà
Cũng thấy đôi lần nhớ xót xa
Cũng có đôi lần tao muốn khóc
Muốn về thăm mẹ... thế nhưng mà...
Thôi nhé, thư sau tao viết tiếp
Trực thăng đã đáp trong vòng đai
Tản thương lính đã đưa lên đủ
Tao viết thơ này vội gởi ngay...