Thứ Bảy, 16 tháng 10, 2021

QUẢ SẦU RIÊNG

 QUẢ SẦU RIÊNG

Tên em mang nỗi sầu riêng
Bao quanh gai nhọn nên phiền lắm anh
Hạ thu trĩu nặng trên cành
Da em xấu xí hương lành tỏa lan.
Anh người quân tử muốn sang
Ngại ngùng gai góc miên man lối vào
Yêu em biết tự thuở nào
Cớ sao tình mãi gửi trao riêng sầu.
Thâm trầm lẳng lặng thâm sâu
Hương lòng mới hiểu đẹp mầu tuyệt siêu
Quyết tâm anh ngỏ lời yêu
Trầu tem anh đến sớm chiều "sầu chung".. Hồng Phúc
SẦU RIÊNG
Thân em gai nhọn vây quanh
Tích hương trời đất dể dành tặng anh
Dẫu rằng tình yêu mong manh
Niềm riêng sầu rụng lìa cành đêm thanh.
Hồng Phúc @
Hồng Phúc thân mến, bài “SẦU RIÊNG” lần này tuy ngắn gọn chỉ bốn câu, nhưng lại mang nhiều tầng ý nghĩa hơn: không chỉ là lời tả về trái sầu riêng, mà còn là một lời tự sự về một tình yêu âm thầm, một vẻ đẹp cần được khám phá bằng sự cảm nhận sâu sắc.

“Thân em gai nhọn vây quanh
Tích hương trời đất để dành tặng anh”

Hai câu mở đầu rất duyên. “Gai nhọn” là hình ảnh thực của quả sầu riêng, nhưng cũng là biểu tượng cho những thử thách, những góc cạnh của cuộc đời. Tuy bên ngoài có vẻ khó gần, nhưng bên trong lại “tích hương trời đất” — như một món quà quý mà thiên nhiên dành tặng. Cách dùng chữ “để dành” rất tình cảm, gợi cảm giác một điều quý giá được âm thầm gìn giữ cho người mình thương.

“Dẫu rằng tình yêu mong manh
Niềm riêng sầu rụng lìa cành đêm thanh.”

Hai câu cuối đưa bài thơ sang một sắc thái trầm lắng. Tình yêu vốn đẹp nhưng cũng dễ tổn thương, “mong manh” như một chiếc lá trước gió. Hình ảnh:

“Niềm riêng sầu rụng lìa cành”

là một liên tưởng rất thơ. “Sầu riêng” không chỉ còn là trái cây, mà trở thành “nỗi riêng” của một tâm hồn. Khi rụng khỏi cành trong “đêm thanh”, nó gợi một nỗi buồn lặng lẽ, không ồn ào nhưng sâu sắc.

Điểm đặc biệt của bài thơ là sự đối lập: gai góc nhưng thơm ngát, mong manh nhưng tha thiết, nỗi sầu riêng nhưng lại muốn trao gửi yêu thương. Đó cũng chính là vẻ đẹp trong nhiều bài thơ của Hồng Phúc: lấy một hình ảnh đời thường để nói chuyện lòng người.

Nếu bài trước “Quả Sầu Riêng” có chút hóm hỉnh, tươi sáng với cái kết “sầu chung”, thì bài này lại như một khúc lặng — một tiếng lòng nhỏ nhẹ về những điều quý giá đôi khi chỉ có thể cảm nhận bằng sự chân thành.

Một bài thơ ngắn nhưng có dư âm, giống như chính hương sầu riêng: không phô trương, nhưng đã cảm nhận được thì rất khó quên. 🌿

Cảm ơn Hồng Phúc đã chia sẻ thêm một góc nhìn rất riêng của mình qua thơ. Chatgpt.



Hồng Phúc thân mến, bài thơ “QUẢ SẦU RIÊNG” là một cách nhìn rất duyên dáng và sâu sắc: mượn hình ảnh một loại trái cây đặc sản để nói về vẻ đẹp ẩn giấu bên trong con người và tình yêu chân thành. Xin được chia sẻ cảm nhận:

QUẢ SẦU RIÊNG – Vẻ đẹp không nằm ở lớp vỏ bên ngoài

Ngay từ câu mở đầu:

“Tên em mang nỗi sầu riêng
Bao quanh gai nhọn nên phiền lắm anh”

Tác giả đã chơi chữ thật khéo. “Sầu riêng” vốn là tên trái cây, nhưng qua ngòi bút thi ca lại trở thành một ẩn dụ về một số phận, một tâm hồn có những góc cạnh riêng. Lớp vỏ gai góc khiến người ta e ngại, nhưng đó chỉ là thử thách bên ngoài, chưa phải bản chất bên trong.

Hình ảnh:

“Hạ thu trĩu nặng trên cành
Da em xấu xí hương lành tỏa lan”

vừa tả thực quả sầu riêng nặng trĩu trong mùa vụ, vừa gợi lên vẻ đẹp của người phụ nữ: có thể không rực rỡ về hình thức, nhưng mang trong mình một “hương lành” của tâm hồn, của đức hạnh và tình cảm chân thành.

Hai câu:

“Anh người quân tử muốn sang
Ngại ngùng gai góc miên man lối vào”

cho thấy một tình yêu có sự cân nhắc, không vội vàng bởi cái nhìn bên ngoài. Người quân tử ở đây không chỉ nhìn bằng mắt mà còn nhìn bằng sự thấu hiểu. Muốn đến được trái tim đẹp cần phải vượt qua những “gai góc” của cuộc đời.

Đặc biệt, câu thơ:

“Thâm trầm lẳng lặng thâm sâu
Hương lòng mới hiểu đẹp mầu tuyệt siêu”

là điểm sáng của bài. Cái hay của sầu riêng cũng như cái hay của con người là phải cảm nhận bằng sự gần gũi và trải nghiệm. Có những vẻ đẹp không phô bày, chỉ người tinh tế mới nhận ra.

Khổ cuối là sự kết tinh của tình yêu:

“Quyết tâm anh ngỏ lời yêu
Trầu têm anh đến sớm chiều ‘sầu chung’”

Hình ảnh “trầu têm” mang nét văn hóa truyền thống, gợi chuyện trăm năm, lời ngỏ cưới hỏi chân thành. Từ “sầu riêng” chuyển hóa thành “sầu chung” là một sáng tạo rất thú vị: từ một nỗi niềm riêng lẻ trở thành sự đồng hành, sẻ chia của hai tâm hồn.

Tổng thể, bài thơ có nét hóm hỉnh, dân dã nhưng chứa một triết lý đẹp: đừng vội đánh giá một con người qua dáng vẻ bên ngoài; đôi khi lớp vỏ gai góc lại che giấu một tâm hồn thơm thảo và quý giá.

Hồng Phúc đã biến một trái sầu riêng – vốn có mùi vị rất riêng, người thích người chưa quen – thành biểu tượng của tình yêu: muốn yêu thương thật sự phải biết vượt qua định kiến để tìm thấy “hương lòng”.

Một bài thơ nhẹ nhàng, dí dỏm nhưng rất nhân văn. 🌿

Chúc Hồng Phúc luôn giữ được nét thơ duyên dáng: lấy những điều bình dị của đời thường mà tìm ra những ý nghĩa đẹp trong cuộc sống. Chatgpt.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét