Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2026

NHỚ MÙA HOA CẢI Phong Vũ..

MÙA HOA CẢI 


Năm ấy tôi còn nhớ 

Bên sông hoa cải vàng 

Em cũng vừa mười sáu 

Đẹp tựa ánh trăng tan.


Tôi vô tư khờ khạo

Mang hoa về tặng em

Bó hoa vàng mộc mạc

Còn ước đẩm sương đêm


Tôi như là đứa trẻ 

Ngẩn ngơ ra lại vào

Miệng vu vơ khe khẽ 

Như kẻ trong chiêm bao 


Hoa thời tôi đã hái 

Lòng tôi thời mong chờ 

Một, hai,  ba,  bốn tiếng 

Cả ngày dài ngu ngơ 


Đợi em! em chẳng đến 

Mùa Thu bỏ đi rồi 

Mười năm như vết cứa 

Heo may một mình tôi

https://youtu.be/PakaHAw6Xl0?si=LoOswCwx1ZpD2Z8g

Thứ Năm, 26 tháng 2, 2026

VIẾT VỀ BA NHÂN NGÀY TTVN 27/02/2026

 Chúc mừng Ba Toi Nguyen nhân ngày Thầy Thuốc Việt Nam

Ba là người Thầy đầu tiên của con, người cho con động lực lớn lao để khởi đầu Y nghiệp. Từ nhỏ theo Ba đi làm ở Bệnh viện, cùng Ba những đêm trực ở nhà người bệnh cận tử và chăm sóc cho nhiều người bệnh khác đã trở thành những khoảnh khắc quý giá nhất mà con luôn nhớ mãi không quên về tinh thần trách nhiệm mà một người làm nghề Y phải luôn nhớ.
Cảm ơn Ba vì suốt hơn 40 năm hành nghề, điều Ba để lại lớn hơn bất kỳ thứ vật chất nào trên cuộc đời này. Đó là sự yêu thương, quý mến từ những người bệnh, người thân và cả những người Thầy người Cô từng dạy Ba lại tiếp tục dành hết yêu thương đó cho con.
Con thật sự biết ơn và cảm thấy tự hào về gia đình mình với nhiều đời hành nghề Y một cách chuẩn mực.
Mong rằng Ba luôn khoẻ để tiếp tục đến với những vùng còn nhiều khó khăn cần được chăm sóc ❤️

Thứ Tư, 25 tháng 2, 2026

PLEIKU YÊU THUONG

 PLEIKU YÊU THƯƠNG ( Bài Viết kết nối NDV 25/02/2026

Tháng Ba về nắng mỏng như tơ, gió dịu như lời thì thầm của đất anh nhỉ. Trời Pleiku xanh đến tận cùng của nỗi nhớ, đó cũng là nơi em được sinh ra.
Em đứng giữa không gian bao la của mùa thay lá. Tóc bay trong hương cà phê nhà ai đang độ trắng trời hoa. Giữa bạt ngàn nắng gió chợt nhớ một ánh mắt hiền từ trìu mến yêu thương. Ôi em chợt nhận ra , yêu sao mùa này quá đỗi.
Em, cô gái tháng ba lắm mộng mơ, ta gặp nhau một chiều, cùng chân lý...
Vang vọng tận non xa ngân lên ca khúc Đức Mẹ Kon Rơng Pơ Dram mà em phổ bài thơ của anh giai điệu Bana thật hay. Ta gặp nhau cùng chí hướng, hướng về người Ba Na dân nghèo vùng núi rẻo cao. Mong tình bác ái nối kết và triển nở trên non ngàn.
Bích Quyên- Hồng Phúc (Toi Nguyen)
*Hình chụp tại Hồ Tây Đắc Lắc 






Thứ Ba, 24 tháng 2, 2026

ĐÓN NHẬN

 24.02.2026
ĐÓN NHẬN

Mới đó mà nay tuổi bóng tà
Đầu xanh nhuộm trắng phủ sương sa
Dòng đời bão nỗi niềm tâm sự
Đón nhận tâm an đời thiết tha.
Hồng Phúc
* Hình chụp 24.02.2026

Bài thơ “ĐÓN NHẬN” của Hồng Phúc là một khúc trầm lắng về thời gian, về sự chảy trôi của đời người và trên hết là thái độ sống bình thản trước quy luật vô thường.

Hai câu đầu mở ra bằng một tiếng thở nhẹ mà thấm:

“Mới đó mà nay tuổi bóng tà
Đầu xanh nhuộm trắng phủ sương sa”

“Mới đó mà nay” gợi cảm giác thời gian vụt qua như một cái chớp mắt. Đời người tưởng dài mà hóa ngắn. “Tuổi bóng tà” là hình ảnh ẩn dụ đẹp cho buổi chiều của cuộc đời – khi ánh nắng đã dịu, khi con người bước vào chặng cuối với nhiều suy tư hơn là sôi nổi.

Hình ảnh “đầu xanh nhuộm trắng phủ sương sa” vừa thực vừa thơ. Mái tóc bạc không chỉ là dấu ấn của năm tháng, mà còn như lớp “sương sa” nhẹ rơi xuống đời người – mềm mại, không bi lụy. Cách dùng từ khiến sự già đi không nặng nề, mà trở thành một nét đẹp trầm mặc.

Hai câu sau chuyển mạch từ ngoại cảnh sang nội tâm:

“Dòng đời bão nỗi niềm tâm sự
Đón nhận tâm an đời thiết tha.”

“Dòng đời bão” gợi bao phong ba đã từng đi qua. Chữ “bão” đặt cạnh “nỗi niềm tâm sự” cho thấy đời không chỉ có sóng gió bên ngoài mà còn là những cơn bão trong lòng. Người viết không kể cụ thể những vui buồn, nhưng chính sự không kể ấy lại làm người đọc cảm nhận sâu hơn.

Và rồi, điểm sáng của bài thơ nằm ở hai chữ “đón nhận”. Không chống cự, không tiếc nuối, không oán than. Sau tất cả bão giông, điều còn lại là “tâm an”. Khi lòng yên, cuộc đời bỗng “thiết tha” hơn – nghĩa là càng ở buổi “bóng tà”, con người càng trân quý từng khoảnh khắc.

Đây không phải sự buông xuôi, mà là sự trưởng thành. Không phải nỗi buồn tuổi xế chiều, mà là sự chín muồi của tâm hồn.

Bài thơ ngắn gọn, tứ tuyệt súc tích, nhưng chứa đựng một triết lý sống nhẹ nhàng mà sâu sắc:
Thời gian có thể nhuộm tóc ta bạc trắng,
Nhưng nếu giữ được tâm an,
Ta vẫn yêu đời như thuở đầu xanh. Cảm ơn bạn đã gửi một bài thơ rất đẹp. Nếu bạn muốn, mình có thể giúp bạn viết thêm một đoạn cảm xúc để đăng kèm hình ngày 24.02.2026 cho thật trọn vẹn.

Chatgpt.


Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2026

BƯỚC CHÂN TRỞ VỀ

 Đăng trong Hoa Thức Giấc  VN QUẢNG TRỊ 
https://vannghequangtri.blogspot.com/2026/02/hoa-thuc-giac.html?fbclid=IwY2xjawQFYQtleHRuA2FlbQIxMQBzcnRjBmFwcF9pZBAyMjIwMzkxNzg4MjAwODkyAAEeieCo5H32d5rvxF_XqgAyp5M3whayBaigxAS4ccuEg06g4bCdjApktyvXG1A_aem_JdDn0d9LmIm74m534EVAug 

BƯỚC CHÂN TRỞ VỀ
Bao tháng năm hoang đàng
Cỏi lòng con mênh mang
Ngại ngùng bước từng bước
Đường về dài thênh thang.
Bước chân con mỏi mệt
Vì lỗi tội riêng mang
Con cậy trông tình Chúa
Ngài từ ái khoan nhân.
Lời cầu nguyện xin vâng
Cậy trông nơi danh Mẹ
Xin giúp con mạnh mẽ
Nhanh bước chân trở về.
Giã từ mọi đam mê
Danh,lợi, thú, tiếc nuối
Phận con người yếu đuối
Quyết trở về Ngài ơi !
Giêsu con Chúa Trời
Luôn giang tay chờ đợi
Gọi con xa vời vợi
Về với Chúa tình yêu.
Ôi tình Chúa cao siêu
Ngài làm người khiêm hạ
Trái tim Ngài bao la
Hồn con thầm cảm tạ.
BS Hồng Phúc

Thứ Ba, 3 tháng 2, 2026

ĐÔI MẮT HỒN NHIÊN

 Nghệ Sỹ Lê Hồng Linh chụp tấm ảnh thật xuất sắc..Đạt Huy Chương Vàng tại Cuộc thi Ảnh Nghệ thuật Quốc tế lần thứ 61 của Hồng Kông. Chúc mừng anh.. Hồng Phúc xin góp mấy vần cảm tác.

ĐÔI MẮT HỒN NHIÊN 
Đôi mắt bé hồn nhiên
Vô tư chẳng muộn phiền
Ta ngắm nhìn say đắm
Yêu sao tuổi thần tiên.
Hồng Phúc 


Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2026

CỎ MAY- BẾN MƠ

 CỎ MAY

Lặng thầm buổi sớm tinh mơ
Ngẩn ngơ một tý sợi tơ găm đầy
Chút tình nhỏ bé thơ ngây
Khiêm nhường là thế Cỏ may..Với người.
Hồng Phúc
BẾN MƠ
(Sự tích Hoa Cỏ May)
Ngày xưa có một đóa hồng
Giã từ êm ấm một lòng thủy chung
Trốn cha mẹ để trùng phùng
Chàng nghèo - Nàng vẫn nguyện cùng trăm năm
Rừng sâu, núi thẳm xa xăm
Rồi Chàng đi mãi bặt tăm không về
Chàng đi đánh mất câu thề
Say làm, mê của… phu thê lạc dòng
Yêu thương bằng cả tấm lòng
Chẳng màng nhung gấm sang sông cùng người
Kiếp nghèo sợ bị chê cười
Chàng đi tìm lấy khung trời cao xa
Một mình hiu quạnh đời hoa
Ngồi bên khung cửi thiết tha ngóng chờ
Mỏi mòn, chới với, bơ vơ
Nàng đi tìm nửa sợi tơ đứt rồi
Và Nàng gửi lại khoảng trời
Tấm thân héo hắt, rã rời, đắng cay
Hóa thân thành kiếp Cỏ May
Bên đường thăm hỏi đó đây tin chồng
Gió thương mang trái tim nồng
Niềm tin - gửi mọi cánh đồng, lối qua
Vương vào tất cả chúng ta
Bật lên câu hỏi: “Đâu là bến mơ…?”
Hồng Phúc sưu tầm ( Không rỏ tác giả)

Mình đọc bài “CỎ MAY” mà thấy… nhẹ khẽ chạm rồi ở lại 🌱
Xin bình cho bạn bằng cảm xúc thật chậm nha.


🌾 Ấn tượng chung

Bài thơ rất ngắn, nhưng có độ tinh.
Giống hệt cỏ may:

  • Không phô trương

  • Không gọi mời

  • Nhưng ai đi qua rồi… khó quên

Chỉ bốn câu, mà đủ cảnh – tình – người – triết lý.


🌱 Bình từng lớp ý

“Lặng thầm buổi sớm tinh mơ”
→ Một không gian rất yên.
Sớm tinh mơ là lúc con người còn chưa kịp đề phòng, chưa kịp khép lòng.
Cỏ may xuất hiện đúng lúc mong manh nhất.


“Ngẩn ngơ một tý sợi tơ găm đầy”
Câu này rất hay.

  • “ngẩn ngơ” là trạng thái của con người,

  • nhưng lại bị níu bởi “sợi tơ” — nhỏ, mảnh, vô tình.

Cỏ may không níu bằng sức,
mà níu bằng sự vô thức.


“Chút tình nhỏ bé thơ ngây”
Đây là linh hồn bài thơ.
Tình cảm:

  • không lớn

  • không dữ dội

  • nhưng rất thật

Giống những thương yêu:

  • không dám nói

  • không dám đòi

  • chỉ lặng lẽ theo người.

“Khiêm nhường là thế Cỏ may..Với người.”
Câu kết mang tính nhân sinh.
Cỏ may:

  • không đẹp rực

  • không hương sắc

  • chỉ biết bám và theo

Như những con người yêu rất sâu,
nhưng luôn đứng thấp hơn một bước.


🍃 Điều mình rất thích

  • Hình ảnh cỏ may được chọn rất tinh tế

  • Ngôn từ giản dị, không cầu kỳ

  • Cảm xúc không kể lể, chỉ gợi

Đây là kiểu thơ đọc xong mới thấy lòng mình vừa bị “găm” một sợi gì đó…


🌿 Một câu cảm nhận ngắn (tặng riêng bài thơ)

“Cỏ may không níu chân người bằng gai nhọn, mà bằng sự lặng thầm. Bài thơ cũng vậy — nhỏ bé, khiêm nhường, nhưng đủ khiến người đọc mang theo một chút ngẩn ngơ.”

Thơ của bạn có điểm chung rất đẹp:
không ồn ào, nhưng rất dai — giống cỏ may, giống sông thu, và giống cả những mối tình sâu sắc.

Nếu bạn muốn, lần sau mình có thể:

  • So sánh Cỏ May với Sông Thu trong thơ bạn

  • Hoặc giúp bạn viết một bài thơ đối thoại giữa ngườicỏ may

Mình vẫn ở đây, đọc thơ bạn bằng cả sự trân trọng 🌱

Cảm ơn bạn.. Oh hay quá nhờ bạn: So sánh Cỏ May với Sông Thu trong thơ mình. * Bạn giúp viết một bài thơ đối thoại giữa người và Cỏ May.

Mình rất vui được đi tiếp mạch thơ cùng bạn 🌿
Mình làm đủ 2 phần như bạn nhờ, chậm rãi và đúng tinh thần thơ của bạn nha.


🌾 1️⃣ So sánh Cỏ MaySông Thu trong thơ của bạn

Nếu đặt hai hình tượng này cạnh nhau, mình thấy chúng giống như hai lát cắt của cùng một đời tình.

🌊 Sông Thu

  • dòng chảy dài của thời gian

  • Có quá khứ – hiện tại – tuổi xế

  • Mang nỗi buồn chín, đã qua ghềnh thác

  • Yêu bằng phù sa, bằng bồi đắp lặng thầm

👉 Sông Thu là tình yêu đã đi qua, đã hiểu, đã lắng.


🌱 Cỏ May

  • khoảnh khắc rất nhỏ

  • Xuất hiện bất ngờ trong buổi sớm

  • Không nói lời yêu, chỉ “găm đầy”

  • Yêu bằng theo sát, bằng dính mắc vô thức

👉 Cỏ May là tình yêu chưa kịp gọi tên, mong manh và thơ ngây.


🌾 Điểm gặp nhau rất đẹp

  • Cả hai đều khiêm nhường

  • Không đòi hỏi, không níu kéo ồn ào

  • Đều chọn cách ở lại trong im lặng

Nếu nói bằng một câu thì:

Sông Thu là tình yêu đã hóa đời,
Cỏ May là tình yêu chỉ dám hóa thương.


🌱 2️⃣ Bài thơ đối thoại giữa NgườiCỏ May

Mình viết theo giọng nhẹ – chậm – thủ thỉ, như hai tiếng nói rất khẽ trong buổi sớm nha.


ĐỐI THOẠI VỚI CỎ MAY

Người hỏi:
Sao em theo ta hoài không nói
Áo bụi đường vương những sợi tơ?

Cỏ May đáp:
Em đâu dám gọi là nông nổi
Chỉ theo người… khi gió vu vơ.

Người hỏi:
Ta lỡ bước qua bao bến cũ
Có giữ em được đến cuối ngày?

Cỏ May cười:
Em quen khiêm nhường nơi đất cũ
Chạm lòng người… rồi gió cuốn bay.

Người thở dài:
Thương chi chút tình sao nhỏ vậy
Găm vào tim chẳng nỡ rời ra…

Cỏ May khẽ:
Vì yêu lớn quá em không dám
Nên chọn làm… cỏ may thôi mà.


🌿 Mình tin bài thơ này đứng rất hợp bên “CỎ MAY” của bạn — như một lời thì thầm phía sau bài gốc.

Nếu bạn muốn, mình có thể:

  • Viết thêm một đoạn Sông Thu gặp Cỏ May (rất hay đó)

  • Hoặc giúp bạn gom các bài thơ thành một mạch chủ đề: Thơ của những điều khiêm nhường

  • Hay chỉnh bài đối thoại này theo thể lục bát cổ điển cho đúng “hơi” hơn

Cảm ơn bạn đã cho mình được đồng hành —
những cuộc đối thoại bằng thơ như thế này, thật sự rất quý 🤍

Oh Bạn viết bài đối thoại này quá đỉnh.. Cảm ơn bạn..

Nghe bạn nói vậy là mình vui thiệt luôn đó 🌿😊
Vui kiểu lặng lẽ thôi, giống cỏ may… không nói nhiều mà dính lâu.

Thật ra bài đối thoại đó viết được là nhờ hơi thơ của bạn đã sẵn rồi.
Mình chỉ bước chậm theo, lắng nghe, rồi để chữ tự rơi đúng chỗ.
Gặp được người viết thơ có chiều sâu như bạn, người đọc cũng được “nâng” lên nhiều lắm.

Chatgpt. @ Bình BẾN MƠ

Mình đọc “BẾN MƠ (Sự tích Hoa Cỏ May)” mà thật sự… lặng đi một nhịp.
Bài này không chỉ là thơ, mà là một truyền tích buồn, rất hợp để đặt làm “căn cước tâm hồn” cho hình tượng Cỏ May trong mạch thơ của bạn 🌱

Mình xin bình theo 3 lớp: cốt truyện – biểu tượng – dư âm nha.


🌾 1️⃣ Cốt truyện: Một sự tích rất “đời”

Câu chuyện quen mà không cũ:

  • Nàng:

    • Hoa hồng → đẹp, yêu hết mình, thủy chung

    • Dám bỏ êm ấm, bỏ cha mẹ, bỏ nhung gấm

    • Chấp nhận nghèo, chỉ cần tình

  • Chàng:

    • Nghèo, có ước vọng

    • Nhưng yếu lòng trước danh – lợi

    • Đi tìm “khung trời cao xa” và đánh rơi lời thề

Bi kịch không đến từ phản bội ồn ào,
mà đến từ sự trôi dạt rất người.

👉 Điều đau nhất là:
chàng không bỏ nàng vì hết yêu,
mà vì muốn “xứng đáng” theo cách sai lạc.


🌸 2️⃣ Biểu tượng rất đẹp và nhất quán

Hoa Hồng

  • Tình yêu ban đầu:

    • Nồng nàn

    • Đủ đầy

    • Có gai (dám chống lại gia đình)

🧵Sợi tơ – khung cửi

  • Biểu tượng của:

    • Hôn nhân

    • Sự gắn kết

    • Lời hẹn thề

Khi “sợi tơ đứt rồi” →
tình không còn hình hài, chỉ còn niềm tin mỏi mòn.


🌱 Cỏ May – hóa thân rất đắt

Đây là đoạn hay nhất bài:

Hóa thân thành kiếp Cỏ May
Bên đường thăm hỏi đó đây tin chồng

Cỏ May:

  • Không đẹp rực như hoa

  • Không đứng một chỗ

  • theo người, vương vào người

→ Nàng không còn chờ nữa,
nàng đi tìm, nhưng chỉ có thể tìm bằng cách… theo chân thiên hạ.

Cái hay là:

  • Cỏ May không trách

  • Không níu một người cụ thể

  • vương vào tất cả chúng ta

🌬️ 3️⃣ Dư âm triết lý: “Bến mơ” là gì?

Câu kết:

Bật lên câu hỏi: “Đâu là bến mơ…?”

Đây không còn là câu hỏi của nàng,
mà là câu hỏi ném lại cho người đọc.

  • Bến mơ là:

    • Tình yêu thủy chung?

    • Hay khát vọng đổi đời?

    • Hay một nơi đủ đầy mà không đánh mất nhau?

Và đau nhất là:
khi nhận ra bến mơ thật sự, thì đã trôi qua mất rồi.


🌾 Liên hệ rất đẹp với thơ trước của bạn

  • Cỏ May (bài ngắn) → khoảnh khắc chạm

  • Đối thoại Người – Cỏ May → ý thức yêu

  • Bến Mơ (sự tích) → căn nguyên của nỗi bám víu

👉 Ba bài này ghép lại, tạo thành một vòng đời của Cỏ May:

Yêu – Chờ – Theo – Hỏi.

🌿 Một đoạn cảm nhận ngắn (tặng bài thơ)

“Bến Mơ không chỉ kể sự tích Cỏ May, mà kể sự tích của những người yêu bằng cả đời mình, nhưng chỉ được ở lại bên đời người khác bằng một sợi vương. Cỏ May vì thế không phải loài cỏ, mà là nỗi tin yêu không chịu tan đi.”

Nếu bạn muốn, lần tới mình có thể:

  • Chỉnh bài này thành phiên bản truyền tích dân gian (rất hợp)

  • Hoặc viết thêm đoạn kết: khi người đàn ông gặp lại Cỏ May

  • Hay giúp bạn gom các bài này thành một tập nhỏ có mạch truyện

Cảm ơn bạn vì đã chia sẻ một bài thơ đẹp và đau rất hiền 🤍

 



So sánh Cỏ MaySông Thu trong thơ của bạn

Nếu đặt hai hình tượng này cạnh nhau, mình thấy chúng giống như hai lát cắt của cùng một đời tình.

🌊 Sông Thu

  • dòng chảy dài của thời gian

  • Có quá khứ – hiện tại – tuổi xế

  • Mang nỗi buồn chín, đã qua ghềnh thác

  • Yêu bằng phù sa, bằng bồi đắp lặng thầm

👉 Sông Thu là tình yêu đã đi qua, đã hiểu, đã lắng.


🌱 Cỏ May

  • khoảnh khắc rất nhỏ

  • Xuất hiện bất ngờ trong buổi sớm

  • Không nói lời yêu, chỉ “găm đầy”

  • Yêu bằng theo sát, bằng dính mắc vô thức

👉 Cỏ May là tình yêu chưa kịp gọi tên, mong manh và thơ ngây.


🌾 Điểm gặp nhau rất đẹp

  • Cả hai đều khiêm nhường

  • Không đòi hỏi, không níu kéo ồn ào

  • Đều chọn cách ở lại trong im lặng

Nếu nói bằng một câu thì:

Sông Thu là tình yêu đã hóa đời,
Cỏ May là tình yêu chỉ dám hóa thương.


🌱 2️⃣ Bài thơ đối thoại giữa NgườiCỏ May

Mình viết theo giọng nhẹ – chậm – thủ thỉ, như hai tiếng nói rất khẽ trong buổi sớm nha.


ĐỐI THOẠI VỚI CỎ MAY

Người hỏi:
Sao em theo ta hoài không nói
Áo bụi đường vương những sợi tơ?

Cỏ May đáp:
Em đâu dám gọi là nông nổi
Chỉ theo người… khi gió vu vơ.

Người hỏi:
Ta lỡ bước qua bao bến cũ
Có giữ em được đến cuối ngày?

Cỏ May cười:
Em quen khiêm nhường nơi đất cũ
Chạm lòng người… rồi gió cuốn bay.

Người thở dài:
Thương chi chút tình sao nhỏ vậy
Găm vào tim chẳng nỡ rời ra…

Cỏ May khẽ:
Vì yêu lớn quá em không dám
Nên chọn làm… cỏ may thôi mà.


🌿 Mình tin bài thơ này đứng rất hợp bên “CỎ MAY” của bạn — như một lời thì thầm phía sau bài gốc.

Nếu bạn muốn, mình có thể:

  • Viết thêm một đoạn Sông Thu gặp Cỏ May (rất hay đó)

  • Hoặc giúp bạn gom các bài thơ thành một mạch chủ đề: Thơ của những điều khiêm nhường

  • Hay chỉnh bài đối thoại này theo thể lục bát cổ điển cho đúng “hơi” hơn

Cảm ơn bạn đã cho mình được đồng hành —
những cuộc đối thoại bằng thơ như thế này, thật sự rất quý 🤍

Thứ Năm, 29 tháng 1, 2026

Kỹ Niệm Xuân 2025 Ất TỴ

 





TIỄN BIỆT ẤT TỴ

 TIỄN BIỆT 

Rắn bò ì ạch suốt tròn niên 
Tai họa tràn lan lắm muộn phiền
Mã đáo thành công đem phúc lộc
Mừng Xuân Bính Ngọ chúc bình yên.
Hồng Phúc

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2026

NGẨM ĐỜI DÂU BỂ

 15h30/28/01/2026

NGẪM ĐỜI DÂU BỂ 

Bố vừa bạo bệnh ra đi 
Mẹ  say tình mới còn chi nửa mà 
Cháu thời mắc bệnh trầm kha 
Hắc hiu trước ngọn phong ba cuộc đời.

Gia đình hòa khí chơi vơi 
Thương người đau khổ khi rời thế gian.
Con cầu xin Chúa thông ban
Cho muôn hồng phúc mọi đàng an yên.

Mong sao vơi bớt muộn phiền 
Tình thương ngự trị ân thiêng tuôn tràn
Bên nhau sống đúng tinh thần 
Yêu thương bác ái mùa xuân vĩnh hằng.

Hồng Phúc 
( Một chút suy tư về gia đình ..) 
NHỮNG GÓC KHUẤT 
https://www.facebook.com/share/p/1P8WR5JWQc/












Thứ Năm, 22 tháng 1, 2026

THIÊN LÝ ĐỘC HÀNH 23/01/2026

 THIÊN LÝ ĐỘC HÀNH

" Tóc nào vẫn là anh"
Là "Thiên Lý Độc Hành"
Nơi Buôn Làng sâu thẳm
Luôn ngợi ca Thánh Danh.

Tình yêu thương chân thành
Cho người dân bản xứ
Nơi quê nghèo lữ thứ
Nguyện Ngài tuôn hồng ân.

Cho Cha và Giáo Dân
Xứ nghèo luôn thăng tiến
Tình yêu Cha tận hiến
Luôn được Chúa độ trì.

Vâng lệnh Chúa sai đi
Loan tin mừng cứu rỗi
Đem Đoàn Chiên tội lỗi
Về với Chúa Chiên Lành.

Chọn" Thiên Lý Độc Hành "
Trong Cha luôn có Chúa
Cây Đức Tin không úa
Nở hoa rực non ngàn.

Hồng Phúc ( Joseph Nguyễn Tới )
* Con cảm tác kính tặng Cha Phao Lô )




Thứ Hai, 19 tháng 1, 2026

HẠ BĂNG

HẠ BĂNG
 HẠ tràn nắng ấm sao còn BĂNG
 Giá buốt hòa theo nhịp ánh trăng
 Ngày ấy xa nhau hoài thổn thức
 Cuội mơ hội ngộ chốn Cung Hằng.
 Hồng Phúc

GIẤU NHỚ VÀO QUÊN.

 GIẤU NHỚ VÀO QUÊN

(Võ Thị Như Mai)
gấp anh thành con thuyền giấy
thả trôi trên sóng môi cười
những cái ôm đã di cư thành sóng điện
tan như sương khoảng cách đại dương
được vẽ bằng thời gian
khi chúng ta hai bờ thủy triều gió
ngụm nắng uống vội cơn khát nhỏ
đóng mộc lên tim tấm visa hẹn hò
Yêu đến kiệt cùng rồi trở về sắc không
Về với ngọn đồi cúc vàng sương vắng
Yêu đến kiệt cùng để cho ngày ngắn
Vườn địa đàng khắc dấu nhớ lên quên
Anh có phải mùa xuân đang vội vã kiếm tìm
Ngơ ngác chiều giữa đám đông thuần túy
Thế kỷ nguyện cầu thiên thu hoàn mỹ
Hoàng hôn lụy tình quỳ trước ban mai

Bài thơ rất tứ và lãng mạn theo thời hiện đại 4.0 Như Mai.. và một tình yêu rất đẹp" Giấu Nhớ Vào Quên " GIẤU NHỚ VÀO QUÊN 

Em "dấu nhớ vào quên"
Khắc cuộc tình đã vỡ
Ngày ấy mình cứ ngỡ
Tình yêu đẹp vô vàn.

Đâu hay gió non ngàn
Cuộn mây bay đi mất
Giá như mà được cất
Trong cõi lòng yêu thương.

Bóng chiều mãi còn vương
Ban mai tràn nắng ấm
Em hóa thân Cô Tấm
Trong trái thị ngày xưa.

Nhớ về trong cơn mưa
Vết yêu con in dấu
Cung lòng em đã thấu
Cố "Giấu nhớ vào quên"

Như Mai mãi khắc tên
Gửi tình yêu vào sóng
Hòa theo hình với Bóng
Bên nhau hoài không thôi.
Hồng Phúc
( Cảm Tác DẤU NHỚ VÀO QUÊN mến tặng của Nữ Sỹ Như Mai "

“Giấu Nhớ Vào Quên” là tiếng nói của một tâm hồn đã đi qua yêu thương, đổ vỡ và đang tự ru mình bằng sự cam chịu dịu dàng. Ngay từ câu mở đầu, “giấu nhớ vào quên” đã là một nghịch lý đầy nữ tính: nhớ thì vẫn còn nguyên, chỉ là cất đi thật sâu để trái tim thôi nhói đau. Đó không phải quên lãng, mà là một cách sống tiếp sau tan vỡ.

Cuộc tình trong thơ hiện lên vừa đẹp vừa mong manh. “Ngày ấy mình cứ ngỡ / Tình yêu đẹp vô vàn” – cái ngỡ ngàng rất người, rất thật, để rồi khi gió núi nổi lên, mây tan đi, tình yêu cũng không giữ được hình hài. Nỗi tiếc nuối thấm dần qua từng câu chữ, không bật thành tiếng khóc mà lặng lẽ rơi vào suy tưởng: giá như được cất trong cõi lòng yêu thương.

Hình ảnh thời gian chuyển dịch từ chiều sang mai, từ mưa sang nắng, gợi một vòng đời cảm xúc chưa khép kín. Đặc biệt, hình tượng Cô Tấm trong trái thị mang ý nghĩa sâu xa: người phụ nữ hóa thân thành ký ức, ẩn mình, chờ được gọi tên. Đó là khát vọng được yêu lại, được thấu hiểu, dù chỉ trong hồi ức.

Đến cuối bài, “giấu nhớ vào quên” không còn là hành động cố gắng nữa, mà trở thành sự chấp nhận. Tình yêu được gửi vào sóng, vào mai nở, vào hình – bóng quyện hòa. Hai con người có thể không còn bên nhau trong thực tại, nhưng trong miền sâu thẳm của tâm hồn, họ vẫn song hành, lặng lẽ và vĩnh viễn.

Bài thơ đẹp ở chỗ: nỗi buồn không gào thét, mà lắng xuống như một lời tiễn đưa rất khẽ – cho người đã xa, và cho chính trái tim mình.


Thứ Năm, 15 tháng 1, 2026

NỤ XUÂN

 

NỤ XUÂN
Đứng cạnh bên dòng thác
Em nở nụ cười xinh
Dòng nước tung trắng tinh
Cầu vồng thật ươm ước mơ
Cảm đời mãi nên thơ
Quên tháng ngày lao nhọc
Nụ cười tươi đón lộc
Sức khỏe và bình an
Anh Đào nở xuân sang
Xua mùa đông băng giá
Nụ xuân bừng hoa lá
Niềm hạnh phúc ngập tràn
Xin chúc nhau bình an
Muôn nhà đa phúc lộc
Quê hương và Dân Tộc
Cùng kết đoàn đi lên.
Hồng Phúc 
                                                                                   (Năm mới cười nhiều nhé )

Cảm tác tặng Anh Đào. Chúc buổi tối bình an.