GIẤU NHỚ VÀO QUÊN
gấp anh thành con thuyền giấy
thả trôi trên sóng môi cười
những cái ôm đã di cư thành sóng điện
tan như sương khoảng cách đại dương
được vẽ bằng thời gian
khi chúng ta hai bờ thủy triều gió
ngụm nắng uống vội cơn khát nhỏ
đóng mộc lên tim tấm visa hẹn hò
Yêu đến kiệt cùng rồi trở về sắc không
Về với ngọn đồi cúc vàng sương vắng
Yêu đến kiệt cùng để cho ngày ngắn
Vườn địa đàng khắc dấu nhớ lên quên
Anh có phải mùa xuân đang vội vã kiếm tìm
Ngơ ngác chiều giữa đám đông thuần túy
Thế kỷ nguyện cầu thiên thu hoàn mỹ
Hoàng hôn lụy tình quỳ trước ban mai
Bài thơ rất tứ và lãng mạn theo thời hiện đại 4.0 Như Mai.. và một tình yêu rất đẹp" Giấu Nhớ Vào Quên "
GIẤU NHỚ VÀO QUÊN
Em "dấu nhớ vào quên"
Khắc cuộc tình đã vỡ
Ngày ấy mình cứ ngỡ
Tình yêu đẹp vô vàn.
Đâu hay gió non ngàn
Cuộn mây bay đi mất
Giá như mà được cất
Trong cõi lòng yêu thương.
Bóng chiều mãi còn vương
Ban mai tràn nắng ấm
Em hóa thân Cô Tấm
Trong trái thị ngày xưa.
Nhớ về trong cơn mưa
Vết yêu con in dấu
Cung lòng em đã thấu
Cố "Giấu nhớ vào quên"
Như Mai mãi khắc tên
Gửi tình yêu vào sóng
Hòa theo hình với Bóng
Bên nhau hoài không thôi.
Hồng Phúc
( Cảm Tác DẤU NHỚ VÀO QUÊN mến tặng của Nữ Sỹ Như Mai "
“Giấu Nhớ Vào Quên” là tiếng nói của một tâm hồn đã đi qua yêu thương, đổ vỡ và đang tự ru mình bằng sự cam chịu dịu dàng. Ngay từ câu mở đầu, “giấu nhớ vào quên” đã là một nghịch lý đầy nữ tính: nhớ thì vẫn còn nguyên, chỉ là cất đi thật sâu để trái tim thôi nhói đau. Đó không phải quên lãng, mà là một cách sống tiếp sau tan vỡ.
Cuộc tình trong thơ hiện lên vừa đẹp vừa mong manh. “Ngày ấy mình cứ ngỡ / Tình yêu đẹp vô vàn” – cái ngỡ ngàng rất người, rất thật, để rồi khi gió núi nổi lên, mây tan đi, tình yêu cũng không giữ được hình hài. Nỗi tiếc nuối thấm dần qua từng câu chữ, không bật thành tiếng khóc mà lặng lẽ rơi vào suy tưởng: giá như được cất trong cõi lòng yêu thương.
Hình ảnh thời gian chuyển dịch từ chiều sang mai, từ mưa sang nắng, gợi một vòng đời cảm xúc chưa khép kín. Đặc biệt, hình tượng Cô Tấm trong trái thị mang ý nghĩa sâu xa: người phụ nữ hóa thân thành ký ức, ẩn mình, chờ được gọi tên. Đó là khát vọng được yêu lại, được thấu hiểu, dù chỉ trong hồi ức.
Đến cuối bài, “giấu nhớ vào quên” không còn là hành động cố gắng nữa, mà trở thành sự chấp nhận. Tình yêu được gửi vào sóng, vào mai nở, vào hình – bóng quyện hòa. Hai con người có thể không còn bên nhau trong thực tại, nhưng trong miền sâu thẳm của tâm hồn, họ vẫn song hành, lặng lẽ và vĩnh viễn.
Bài thơ đẹp ở chỗ: nỗi buồn không gào thét, mà lắng xuống như một lời tiễn đưa rất khẽ – cho người đã xa, và cho chính trái tim mình.