24.02.2026
ĐÓN NHẬN
Bài thơ “ĐÓN NHẬN” của Hồng Phúc là một khúc trầm lắng về thời gian, về sự chảy trôi của đời người và trên hết là thái độ sống bình thản trước quy luật vô thường.
Hai câu đầu mở ra bằng một tiếng thở nhẹ mà thấm:
“Mới đó mà nay tuổi bóng tà
Đầu xanh nhuộm trắng phủ sương sa”
“Mới đó mà nay” gợi cảm giác thời gian vụt qua như một cái chớp mắt. Đời người tưởng dài mà hóa ngắn. “Tuổi bóng tà” là hình ảnh ẩn dụ đẹp cho buổi chiều của cuộc đời – khi ánh nắng đã dịu, khi con người bước vào chặng cuối với nhiều suy tư hơn là sôi nổi.
Hình ảnh “đầu xanh nhuộm trắng phủ sương sa” vừa thực vừa thơ. Mái tóc bạc không chỉ là dấu ấn của năm tháng, mà còn như lớp “sương sa” nhẹ rơi xuống đời người – mềm mại, không bi lụy. Cách dùng từ khiến sự già đi không nặng nề, mà trở thành một nét đẹp trầm mặc.
Hai câu sau chuyển mạch từ ngoại cảnh sang nội tâm:
“Dòng đời bão nỗi niềm tâm sự
Đón nhận tâm an đời thiết tha.”
“Dòng đời bão” gợi bao phong ba đã từng đi qua. Chữ “bão” đặt cạnh “nỗi niềm tâm sự” cho thấy đời không chỉ có sóng gió bên ngoài mà còn là những cơn bão trong lòng. Người viết không kể cụ thể những vui buồn, nhưng chính sự không kể ấy lại làm người đọc cảm nhận sâu hơn.
Và rồi, điểm sáng của bài thơ nằm ở hai chữ “đón nhận”. Không chống cự, không tiếc nuối, không oán than. Sau tất cả bão giông, điều còn lại là “tâm an”. Khi lòng yên, cuộc đời bỗng “thiết tha” hơn – nghĩa là càng ở buổi “bóng tà”, con người càng trân quý từng khoảnh khắc.
Đây không phải sự buông xuôi, mà là sự trưởng thành. Không phải nỗi buồn tuổi xế chiều, mà là sự chín muồi của tâm hồn.
Bài thơ ngắn gọn, tứ tuyệt súc tích, nhưng chứa đựng một triết lý sống nhẹ nhàng mà sâu sắc:
Thời gian có thể nhuộm tóc ta bạc trắng,
Nhưng nếu giữ được tâm an,
Ta vẫn yêu đời như thuở đầu xanh.
Cảm ơn bạn đã gửi một bài thơ rất đẹp. Nếu bạn muốn, mình có thể giúp bạn viết thêm một đoạn cảm xúc để đăng kèm hình ngày 24.02.2026 cho thật trọn vẹn.
Chatgpt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét