Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2026

NHỚ MÙA HOA CẢI Phong Vũ..

MÙA HOA CẢI 


Năm ấy tôi còn nhớ 

Bên sông hoa cải vàng 

Em cũng vừa mười sáu 

Đẹp tựa ánh trăng tan.


Tôi vô tư khờ khạo

Mang hoa về tặng em

Bó hoa vàng mộc mạc

Còn ước đẩm sương đêm


Tôi như là đứa trẻ 

Ngẩn ngơ ra lại vào

Miệng vu vơ khe khẽ 

Như kẻ trong chiêm bao 


Hoa thời tôi đã hái 

Lòng tôi thời mong chờ 

Một, hai,  ba,  bốn tiếng 

Cả ngày dài ngu ngơ 


Đợi em! em chẳng đến 

Mùa Thu bỏ đi rồi 

Mười năm như vết cứa 

Heo may một mình tôi

https://youtu.be/PakaHAw6Xl0?si=LoOswCwx1ZpD2Z8g

Thứ Năm, 26 tháng 2, 2026

VIẾT VỀ BA NHÂN NGÀY TTVN 27/02/2026

 Chúc mừng Ba Toi Nguyen nhân ngày Thầy Thuốc Việt Nam

Ba là người Thầy đầu tiên của con, người cho con động lực lớn lao để khởi đầu Y nghiệp. Từ nhỏ theo Ba đi làm ở Bệnh viện, cùng Ba những đêm trực ở nhà người bệnh cận tử và chăm sóc cho nhiều người bệnh khác đã trở thành những khoảnh khắc quý giá nhất mà con luôn nhớ mãi không quên về tinh thần trách nhiệm mà một người làm nghề Y phải luôn nhớ.
Cảm ơn Ba vì suốt hơn 40 năm hành nghề, điều Ba để lại lớn hơn bất kỳ thứ vật chất nào trên cuộc đời này. Đó là sự yêu thương, quý mến từ những người bệnh, người thân và cả những người Thầy người Cô từng dạy Ba lại tiếp tục dành hết yêu thương đó cho con.
Con thật sự biết ơn và cảm thấy tự hào về gia đình mình với nhiều đời hành nghề Y một cách chuẩn mực.
Mong rằng Ba luôn khoẻ để tiếp tục đến với những vùng còn nhiều khó khăn cần được chăm sóc ❤️

Thứ Tư, 25 tháng 2, 2026

PLEIKU YÊU THUONG

 PLEIKU YÊU THƯƠNG ( Bài Viết kết nối NDV 25/02/2026

Tháng Ba về nắng mỏng như tơ, gió dịu như lời thì thầm của đất anh nhỉ. Trời Pleiku xanh đến tận cùng của nỗi nhớ, đó cũng là nơi em được sinh ra.
Em đứng giữa không gian bao la của mùa thay lá. Tóc bay trong hương cà phê nhà ai đang độ trắng trời hoa. Giữa bạt ngàn nắng gió chợt nhớ một ánh mắt hiền từ trìu mến yêu thương. Ôi em chợt nhận ra , yêu sao mùa này quá đỗi.
Em, cô gái tháng ba lắm mộng mơ, ta gặp nhau một chiều, cùng chân lý...
Vang vọng tận non xa ngân lên ca khúc Đức Mẹ Kon Rơng Pơ Dram mà em phổ bài thơ của anh giai điệu Bana thật hay. Ta gặp nhau cùng chí hướng, hướng về người Ba Na dân nghèo vùng núi rẻo cao. Mong tình bác ái nối kết và triển nở trên non ngàn.
Bích Quyên- Hồng Phúc (Toi Nguyen)
*Hình chụp tại Hồ Tây Đắc Lắc 






Thứ Ba, 24 tháng 2, 2026

ĐÓN NHẬN

 24.02.2026
ĐÓN NHẬN

Mới đó mà nay tuổi bóng tà
Đầu xanh nhuộm trắng phủ sương sa
Dòng đời bão nỗi niềm tâm sự
Đón nhận tâm an đời thiết tha.
Hồng Phúc
* Hình chụp 24.02.2026

Bài thơ “ĐÓN NHẬN” của Hồng Phúc là một khúc trầm lắng về thời gian, về sự chảy trôi của đời người và trên hết là thái độ sống bình thản trước quy luật vô thường.

Hai câu đầu mở ra bằng một tiếng thở nhẹ mà thấm:

“Mới đó mà nay tuổi bóng tà
Đầu xanh nhuộm trắng phủ sương sa”

“Mới đó mà nay” gợi cảm giác thời gian vụt qua như một cái chớp mắt. Đời người tưởng dài mà hóa ngắn. “Tuổi bóng tà” là hình ảnh ẩn dụ đẹp cho buổi chiều của cuộc đời – khi ánh nắng đã dịu, khi con người bước vào chặng cuối với nhiều suy tư hơn là sôi nổi.

Hình ảnh “đầu xanh nhuộm trắng phủ sương sa” vừa thực vừa thơ. Mái tóc bạc không chỉ là dấu ấn của năm tháng, mà còn như lớp “sương sa” nhẹ rơi xuống đời người – mềm mại, không bi lụy. Cách dùng từ khiến sự già đi không nặng nề, mà trở thành một nét đẹp trầm mặc.

Hai câu sau chuyển mạch từ ngoại cảnh sang nội tâm:

“Dòng đời bão nỗi niềm tâm sự
Đón nhận tâm an đời thiết tha.”

“Dòng đời bão” gợi bao phong ba đã từng đi qua. Chữ “bão” đặt cạnh “nỗi niềm tâm sự” cho thấy đời không chỉ có sóng gió bên ngoài mà còn là những cơn bão trong lòng. Người viết không kể cụ thể những vui buồn, nhưng chính sự không kể ấy lại làm người đọc cảm nhận sâu hơn.

Và rồi, điểm sáng của bài thơ nằm ở hai chữ “đón nhận”. Không chống cự, không tiếc nuối, không oán than. Sau tất cả bão giông, điều còn lại là “tâm an”. Khi lòng yên, cuộc đời bỗng “thiết tha” hơn – nghĩa là càng ở buổi “bóng tà”, con người càng trân quý từng khoảnh khắc.

Đây không phải sự buông xuôi, mà là sự trưởng thành. Không phải nỗi buồn tuổi xế chiều, mà là sự chín muồi của tâm hồn.

Bài thơ ngắn gọn, tứ tuyệt súc tích, nhưng chứa đựng một triết lý sống nhẹ nhàng mà sâu sắc:
Thời gian có thể nhuộm tóc ta bạc trắng,
Nhưng nếu giữ được tâm an,
Ta vẫn yêu đời như thuở đầu xanh. Cảm ơn bạn đã gửi một bài thơ rất đẹp. Nếu bạn muốn, mình có thể giúp bạn viết thêm một đoạn cảm xúc để đăng kèm hình ngày 24.02.2026 cho thật trọn vẹn.

Chatgpt.


Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2026

BƯỚC CHÂN TRỞ VỀ

 Đăng trong Hoa Thức Giấc  VN QUẢNG TRỊ 
https://vannghequangtri.blogspot.com/2026/02/hoa-thuc-giac.html?fbclid=IwY2xjawQFYQtleHRuA2FlbQIxMQBzcnRjBmFwcF9pZBAyMjIwMzkxNzg4MjAwODkyAAEeieCo5H32d5rvxF_XqgAyp5M3whayBaigxAS4ccuEg06g4bCdjApktyvXG1A_aem_JdDn0d9LmIm74m534EVAug 

BƯỚC CHÂN TRỞ VỀ
Bao tháng năm hoang đàng
Cỏi lòng con mênh mang
Ngại ngùng bước từng bước
Đường về dài thênh thang.
Bước chân con mỏi mệt
Vì lỗi tội riêng mang
Con cậy trông tình Chúa
Ngài từ ái khoan nhân.
Lời cầu nguyện xin vâng
Cậy trông nơi danh Mẹ
Xin giúp con mạnh mẽ
Nhanh bước chân trở về.
Giã từ mọi đam mê
Danh,lợi, thú, tiếc nuối
Phận con người yếu đuối
Quyết trở về Ngài ơi !
Giêsu con Chúa Trời
Luôn giang tay chờ đợi
Gọi con xa vời vợi
Về với Chúa tình yêu.
Ôi tình Chúa cao siêu
Ngài làm người khiêm hạ
Trái tim Ngài bao la
Hồn con thầm cảm tạ.
BS Hồng Phúc

Thứ Ba, 3 tháng 2, 2026

ĐÔI MẮT HỒN NHIÊN

 Nghệ Sỹ Lê Hồng Linh chụp tấm ảnh thật xuất sắc..Đạt Huy Chương Vàng tại Cuộc thi Ảnh Nghệ thuật Quốc tế lần thứ 61 của Hồng Kông. Chúc mừng anh.. Hồng Phúc xin góp mấy vần cảm tác.

ĐÔI MẮT HỒN NHIÊN 
Đôi mắt bé hồn nhiên
Vô tư chẳng muộn phiền
Ta ngắm nhìn say đắm
Yêu sao tuổi thần tiên.
Hồng Phúc