QUÊ HƯƠNG TƯƠI ĐẸP TÌNH THƠ
Sài Gòn hoa lệ vẫn tình làng
Hũu nghị thái hoà nghĩa đậm mang
Sông núi hồn thiêng nào sá đợi
Cây đa bến nước rạng câu vàng.
Nha Trang ngày mới đón mùa sang
Phượng rực trên cây ấm nghĩa làng
Sữa đá cà phê ta uống nhé
Môi xinh chúc mãi chữ bình an.
Nghĩa tình chan chứa trải trăm bang
Gắn bó keo sơn nợ chẳng màng
Vóc dáng quê hương bừng sắc thắm
Câu hò điệu lý rộn cung vang
. Lãm cảnh vu sơn vãn bản làng
Rồng vàng uốn lượn lối gia trang
Tàng mây sắc thẫm từng thang bậc
Quyện gió sương lam ruộng xếp hàng.
Hồn quê thắm mãi chẳng mơ màng
Dẫu có đi xa vẫn nặng mang
Phố thị lung linh lòng vẫn nhớ
Cây đa bến nước mái đình làng.
Thành đô tráng lệ vốn tình làng
Cái nghĩa và tình vẫn nặng mang
Dẫu có xa xôi, dù cách trở
Ngàn năm nhớ mãi chuyện đá vàng.
Cứ ngỡ Sài Gòn khác xóm làng
Ngờ đâu tình nghĩa đậm đa mang
Yêu thương bác ái đúng truyền thống
Tận tuỵ sẻ chia son thiếp vàng.
Sáng sớm đồng quê trải nắng vàng
Hương thơm lúa mới tỏa mênh mang
Tầng không diều sáo bay trong gió
Đại Hạnh Hoàn Long đẹp ngỡ ngàng.
Vầng dương rạng sáng đẹp thôn làng
Ấm áp muôn nhà nghĩa nặng mang
Rộn rã gà vang reo báo thức
Tình quê nghĩa trọng tấm lòng vàng.
Giải phóng miền Nam vui rộn ràng
Sài Gòn náo nức đón xuân sang
Cờ hồng phấp phới bay trong gió
Cả nước hân hoan thật vẻ vang.
Phồn hoa phố thị chốn rình rang
Vẫn nhớ quê cha nghĩa xóm làng
Bến cũ người xưa còn ngóng đợi
Quê nghèo một thuở đã cưu mang.
Nơi Bến Ninh Kiều rất rộn vang
Bình minh buổi sớm tỏa gam vàng
Tình người vẫn mãi luôn hào sảng
Cảnh sắc tươi ngời đón nắng sang.
NGƯỜI SÀI GÒN
Cứ ngỡ Sài Gòn khác xóm làng
Ngờ đâu tình nghĩa đậm đa mang
Yêu thương bác ái đúng truyền thống
Tận tuỵ sẻ chia son thiếp vàng.
Hồng Phúc
Bài thơ “Người Sài Gòn” của Hồng Phúc tuy ngắn gọn nhưng hàm chứa một cảm nhận rất chân thành và giàu chiều sâu về con người nơi đô thị tưởng như xa lạ.
Ngay từ câu mở đầu:
“Cứ ngỡ Sài Gòn khác xóm làng”
tác giả đặt ra một định kiến quen thuộc: Sài Gòn – thành phố lớn, hiện đại – thường bị nghĩ là lạnh lùng, xa cách, khác với sự mộc mạc của làng quê. Nhưng chữ “cứ ngỡ” đã mở ra một sự chuyển biến trong nhận thức.
Đến câu thứ hai:
“Ngờ đâu tình nghĩa đậm đa mang”
là sự “vỡ lẽ” đầy xúc động. Thành phố ấy không hề khô khan, mà trái lại, chứa đựng một tình người “đậm”, “đa mang” – nghĩa là sâu sắc, rộng lòng, biết gánh vác, biết thương người. Chữ “ngờ đâu” như một tiếng thở nhẹ, pha chút ngạc nhiên mà cũng đầy cảm phục.
Hai câu sau nâng tầm cảm nhận thành một lời khẳng định:
“Yêu thương bác ái đúng truyền thống
Tận tuỵ sẻ chia son thiếp vàng.”
Ở đây, Hồng Phúc không chỉ nói về hiện tại, mà còn liên hệ đến truyền thống nhân ái của người Việt. “Bác ái”, “yêu thương”, “tận tụy”, “sẻ chia” là những phẩm chất đạo đức cốt lõi. Hình ảnh “son thiếp vàng” là một ẩn dụ đẹp – gợi sự bền chặt, quý giá, như những giá trị nhân văn được dát vàng trong lòng người Sài Gòn.
💫 Tổng thể, bài thơ có thể xem như một lời tri ân giản dị mà sâu sắc:
-
Tri ân con người Sài Gòn nghĩa tình
-
Tri ân những tấm lòng âm thầm sẻ chia
-
Và cũng là sự thay đổi trong cái nhìn: từ “ngỡ” đến “hiểu”, từ khoảng cách đến đồng cảm
Điểm đáng quý của bài thơ là không cầu kỳ hình ảnh, nhưng lại chạm được vào cái hồn của đời sống – nơi mà giữa phố xá đông đúc, tình người vẫn âm thầm tỏa sáng.
Nếu nói ngắn gọn, bài thơ giống như một lời tự nhủ rất chân thành:
👉 Đừng vội đánh giá một vùng đất qua vẻ ngoài, bởi chính con người nơi đó mới là điều làm nên vẻ đẹp lâu bền.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét