MAI TÔI SẼ VỀ HỌP LỚP
......
Chỉ một câu đơn giản vậy thôi mà lòng cứ nao nao từ mấy bữa nay. Niên khóa cúa chúng tôi là 1978 - 1981. Vậy là đã bốn mươi lăm năm rồi kể từ ngày chúng tôi tốt nghiệp PTTH...
Nghe thì chỉ là một con số. Nhưng gom lại là gần hết một đời người. Đủ để một cậu học trò tóc còn xanh ngày nào trở thành một ông già nay đã cầm sổ hưu. Đủ để những con đường đất đỏ năm xưa nay đã thành phố xá đông vui. Đủ để những người bạn cùng lớp ngày nào nay đã là đứa tóc bạc, đứa lên chức ông nội, bà ngoại, và cũng có những đứa đã vội vàng "đi trước" chúng tôi một đoạn đường rất xa.
Cứ nghĩ tới ngày trở lại trường cũ là trong đầu tôi lại hiện lên nguyên vẹn ngôi trường năm nào. Ngày ấy trường nghèo lắm, cơ sở đơn sơ lắm. Chỉ một dãy nhà ngang với năm sáu phòng học nhỏ. Sau lưng trường là ngọn đồi, nơi khu tập thể của thầy cô, đứng trơ trọi giữa một khu đất trống đầy nắng gió của vùng đất Tây Nguyên này. Thầy cô của chúng tôi phần lớn được tăng cường từ ngoài Bắc vào, có người từ Đại học Sư phạm Huế lên đây gieo chữ. Các thầy cô mang theo tri thức, lý tưởng và cả tuổi trẻ của mình để đến với vùng đất còn nhiều gian khó thuở ấy. Nghĩ lại bây giờ mới thấy hết sự hy sinh và tận tụy của một thế hệ nhà giáo đáng kính.
Bạn bè chúng tôi thời đó phần lớn xuất thân nghèo khó. Nhiều bạn đi học chân dép mòn, áo vá vai, có bạn nhà xa tận Hà Lan, Đạt Hiếu... cách xa trường phải đạp xe cả chục cây số đường để đến trường. Có bạn từ trong xã Tam Giang là vùng kinh tế mới phải gạo cơm đùm túm ra tận ngoài thị trấn trọ nhà quen để đi học. Nhưng ai cũng ham học và đầy ý chí vươn lên. Chúng tôi hiểu rằng học là con đường duy nhất để thay đổi cuộc đời, để thoát khỏi cái nghèo của vùng quê còn nhiều thiếu thốn. Vì vậy, học trò thời ấy ngoan hiền, chăm chỉ và biết thương nhau. Cả trường chỉ có ba lớp chia thành ba ban: ban A học Văn, ban C học Toán và ban D học Sinh vật. Dù học ban nào thì ai cũng cố gắng học tập bằng tất cả sự say mê và khát vọng của tuổi trẻ.
Trong các thầy cô, người mà tôi nhớ nhất là thầy Mật — người thầy dạy Toán đã chủ nhiệm chúng tôi suốt ba năm lớp 10, 11 và 12. Thầy người Huế nghiêm nhưng thương học trò vô cùng. Tới giờ tôi vẫn còn nhớ như in khi thầy vẽ vòng tròn, Thầy chấm tâm hình tròn rồi quay 1 vòng xung quanh. Hình thầy vẽ tay mà cứ như là thầy dùng ê ke vậy. Hồi đó chỉ cần nghe tiếng dép thầy ngoài hành lang là cả lớp im phăng phắc. Chúng tôi kính trọng thầy cô theo một cách rất tự nhiên và chân thành. Mỗi lần gặp thầy cô ngoài đường, đứa nào cũng khoanh tay cúi đầu chào lễ phép. Không ai dám hỗn hào hay vô tư như bây giờ. Sự kính trọng dành cho thầy cô gần như là điều thiêng liêng nhất của tuổi học trò ngày ấy.
Trong ký ức của chúng tôi, cô Ngọc có lẽ là người lớn tuổi nhất vào thời điểm ấy. Với đám học trò nhỏ chúng tôi, cô giống như một người mẹ hiền hơn là một cô giáo. Lúc nào cũng thấy cô nhẹ nhàng, từ tốn, chưa bao giờ nghe cô nặng lời hay la mắng học trò. Giọng nói của cô nhỏ nhẹ mà đủ khiến tụi nhỏ thấy thương, thấy gần gũi vô cùng. Nhiều năm trôi qua rồi tôi vẫn nhớ đến dáng vẻ hiền từ và ánh mắt đầy bao dung ấy.
Còn thầy Mậu thì lại là hình ảnh rất khác — một người thầy trẻ trung, đẹp trai, hát hay, đàn giỏi. Hồi đó, tui hay lên khu tập thể của các thầy để hỏi bài và tui đã được nghe thầy hát. Có lẽ cũng vì cái tài hoa và chân tình ấy mà một cô học trò của vùng đất Buôn Hồ đã “cột chân” thầy ở lại với mảnh đất Tây Nguyên nhiều bụi đỏ nhưng cũng chan chứa tình người này cho đến tận hôm nay. Nhưng mà hay nè! Đâu chỉ riêng thầy Mậu, còn có thầy Diệu, thầy Trương Anh… rồi nhiều thầy cô khác nữa, từ những người xa xứ đến đây dạy học, cuối cùng lại gắn bó cả cuộc đời với mảnh đất cao nguyên này, trở thành những chàng rể của quê hương Buôn Hồ thân thương.
Làm sao quên được cô Tuyết dạy Văn với giọng Huế ngọt ngào, mỗi lần cô đọc thơ là cả lớp lặng đi như bị cuốn vào từng câu chữ. Nhớ cô Nga dạy Sử, thầy Tố dạy Địa, thầy Trai dạy Vật Lý, thầy Diêu dạy Anh Văn… Mỗi thầy cô là một dấu ấn đẹp trong ký ức chúng tôi. Có những bài học bây giờ đã quên công thức, quên định lý, nhưng cách sống, cách làm người mà thầy cô dạy thì vẫn còn theo suốt cả cuộc đời.
Nhớ những buổi lao động tập thể, những ngày vệ sinh quét sân trường đầy bụi đỏ bazan, rồi những đêm ngủ trực trường thật ngây ngô và vui biết mấy. Đến giờ vẫn chẳng hiểu hồi đó học sinh lên trường để “bảo vệ” điều gì, chỉ nhớ tối đến cả đám kê bàn ghế lại nằm chuyện trò râm ran tới khuya, cười vang trong ánh đèn vàng leo lét. Tuổi học trò của chúng tôi giản dị như thế thôi, nhưng trong trẻo và chân thành vô cùng.
Hôm nay tôi chắc chắn rằng, Gặp lại nhau sau bốn mươi lăm năm, có người còn, có người đã đi xa mãi mãi. Tóc ai cũng bạc, bước chân ai cũng chậm. Nhưng tôi tin rằng, chỉ cần gọi nhau bằng cái tên thời đi học là bao nhiêu khoảng cách của thời gian sẽ tan biến. Trong khoảnh khắc ấy, chúng tôi sẽ được thấy mình là những cô, cậu học trò năm nào của mái trường Buôn Hồ thân yêu — nghèo khó nhưng hiếu học, lễ phép, sống chân tình và luôn mang trong tim niềm biết ơn sâu nặng với thầy cô đã một thời tận tụy chở những chuyến đò tri thức qua dòng đời đầy gian khó.
Cậu đọc thử
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét