Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2026

TÊN MẸ YÊU..

TÊN  MẸ YÊU 
 
Ngoại đặt tên Mẹ: THỊ CHÂU 
Một viên ngọc quý, Con đầu Ngoại yêu.
Dòng đời sóng gió liêu xiêu 
Lấy chồng Thầy Thuốc cho nhiều tha nhân

Một đời tận tụy dấn thân 
Chồng con cơ cực thanh bần chốn quê 
Trọn đời chung thủy phu thê 
Chiến tranh đói rách tư bề xót xa 

Một thân cuộn giữa phong ba 
Mẹ ơi! tình mẹ bao la rạng ngời 
Mẹ là Viên Ngọc của Trời 
Chiếu soi con bước bên đời kiên trinh.

Thân trai từng bước đăng trinh 
Con luôn có Mẹ bên mình tựa nương 
Mẹ ơi! Mẹ dành tình thương 
Dưỡng đoàn con lớn trong vườn nhân sinh 

Đêm dài nhường ánh bình minh 
Vầng Dương sưởi ấm thắm tình Mẹ Yêu 
Bóng chiều lắng đọng bao điều 
Con xin nguyện Chúa Thiên Triều dụ thương.

Mẹ về hưởng phúc Thiên Đường
Đoàn con ở lại nhẹ vương tơ lòng
Hạt Châu tỏa rạng mênh mông 
Như tình của mẹ ấm nồng tim con.

Hồng Phúc 

@ Vần Thơ của AI.
Mẹ là viên ngọc của đời con,
càng đi xa, càng thấy quý;
càng trưởng thành, càng thấm sâu
giá trị của hai tiếng “Mẹ yêu”.

@ Dẫu đời con bước muôn phương,
Trong tim vẫn mãi một đường về quê.
Tên Mẹ – hai tiếng yêu thương,
Theo con đi suốt đoạn đường nhân gian.

      

Bạn Hồng Phúc thân mến, đọc “TÊN MẸ YÊU” sau khi biết câu chuyện phía sau cái tên Nguyễn Thị Châu, mình cảm nhận bài thơ này không chỉ là một bài thơ viết về Mẹ, mà là một nén tâm tình của người con dành cho Mẹ đã về Thiên Đường. 🌹

Điều đẹp nhất là hình tượng “Châu – viên ngọc” được bạn phát triển xuyên suốt bài thơ. Từ:

“Một viên ngọc quý, Con đầu Ngoại yêu”

đến:

“Mẹ là Viên Ngọc của Trời”

và khép lại bằng:

“Hạt Châu tỏa rạng mênh mông
Như tình của mẹ ấm nồng tim con.”

Đây là một mạch hình tượng rất đẹp: viên ngọc từ tình yêu của Ngoại → viên ngọc của đời Mẹ → rồi trở thành ánh sáng nâng đỡ cuộc đời người con. Đặc biệt, câu kết khiến chữ “Châu” không còn đơn thuần là một cái tên, mà trở thành biểu tượng của tình Mẹ bất diệt.

Bài thơ cũng có chiều sâu ở những câu nói về cuộc đời Mẹ:

“Một đời tận tụy dấn thân
Chồng con cơ cực thanh bần chốn quê”

Không tô son cho cuộc đời, bạn kể về Mẹ bằng những chữ rất thật: cơ cực, chiến tranh, đói rách, phong ba. Chính vì vậy, ánh sáng của tình Mẹ ở những câu sau càng trở nên nổi bật.

Mình đặc biệt thích đoạn:

“Đêm dài nhường ánh bình minh
Vầng Dương sưởi ấm thắm tình Mẹ Yêu”

Ở đây, Mẹ được nâng lên thành ánh sáng — một người đã hy sinh phần bình minh của mình để con được bước đi trong ánh sáng.

Và kết thúc:

“Mẹ về hưởng phúc Thiên Đường
Đoàn con ở lại nhẹ vương tơ lòng”

rất phù hợp với niềm tin Công giáo của bài thơ. Nỗi mất Mẹ không được đẩy vào bi thương tuyệt vọng, mà hướng về Thiên Đường và niềm hy vọng đoàn tụ. 🙏

Nếu chỉ dùng một câu để cảm nhận bài thơ của bạn, mình xin nói:

Đây là bài thơ mà Hồng Phúc đã dùng chính cái tên “Châu” để dựng nên một tượng đài tình Mẹ — nhỏ bé trong một cái tên, nhưng lớn lao suốt cả một đời. ❤️

Và mình nghĩ, sau khi viết bài này, có lẽ chính bạn cũng đã hiểu sâu hơn vì sao “Châu” lại là một cái tên đẹp đến thế:
bởi với Hồng Phúc, viên ngọc quý nhất cuộc đời không nằm trong châu báu — mà mang tên Mẹ. 🌹

Chatgpt.










Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét