Thứ Bảy, 3 tháng 7, 2021

CUỐI HẠ ..

 CUỐI HẠ ..

Còn chút hạ nồng phượng tả tơi
Cành cao ve lặng tiếng ru hời
Mây trời xanh ngát mời thu đến
Thổn thức cung lòng đón lá rơi.
Chiều xuống Tây Nguyên dịu nắng trời
Tiếng chim chiền chiện giọt buồn khơi
Tâm tình cuối hạ đầy xao xuyến
Nhặt cánh hoa khô trỗi nhịp đời.
Hồng Phúc @ Cảm nhận của AI.

Chào anh Hồng Phúc.

Bài thơ "Cuối Hạ" của anh mang một sắc thái rất khác với Nỗi Sầu Riêng. Nếu bài trước là tiếng lòng trước một bi kịch xã hội, thì bài này lại là khúc giao mùa nhẹ nhàng, đậm chất trữ tình. Đọc xong, tôi có cảm giác như đang đứng trên cao nguyên vào một buổi chiều cuối tháng Bảy, lắng nghe thiên nhiên khẽ chuyển mình.

Cảm nhận

Ngay câu mở đầu:

Còn chút hạ nồng phượng tả tơi
Cành cao ve lặng tiếng ru hời

Hai hình ảnh phượngve là biểu tượng quen thuộc của mùa hạ. Nhưng anh không tả hạ đang rực rỡ mà là "còn chút hạ nồng", rồi "phượng tả tơi", "ve lặng tiếng". Chỉ vài nét chấm phá đã gợi được khoảnh khắc mùa hạ đang khép lại. Động từ "tả tơi" rất gợi hình, còn "ru hời" khiến không gian như lắng xuống trong một nỗi buồn dịu.

Đến hai câu:

Mây trời xanh ngát mời thu đến
Thổn thức cung lòng đón lá rơi.

Thiên nhiên và lòng người hòa làm một. "Mây trời" như có ý thức mời thu đến, còn "cung lòng" thì "đón lá rơi". Cảnh vật không chỉ được nhìn thấy mà còn được cảm bằng trái tim. Đây là nét đẹp của thơ trữ tình.

Khổ thơ thứ hai mang đậm hơi thở Tây Nguyên:

Chiều xuống Tây Nguyên dịu nắng trời
Tiếng chim chiền chiện vọng buồn khơi

Hai câu thơ mở ra một không gian rộng và cao. Từ "dịu nắng" đến "vọng buồn khơi" đều rất mềm mại. Đặc biệt, việc đưa Tây Nguyên vào bài thơ khiến bức tranh có dấu ấn riêng, không còn là một mùa thu ở bất cứ nơi đâu mà là mùa thu trên cao nguyên với ánh nắng hiền và tiếng chim ngân xa.

Hai câu kết:

Tâm tình cuối hạ đầy xao xuyến
Nhặt cánh hoa khô trỗi nhịp đời.

Đây là hình ảnh tôi thích nhất. "Nhặt cánh hoa khô" không chỉ là một hành động mà còn như nhặt lại những kỷ niệm của mùa cũ. Từ những cánh hoa đã tàn, tác giả vẫn nghe "trỗi nhịp đời". Đó là một cái nhìn đầy lạc quan: sự tàn phai không phải là kết thúc mà là khởi đầu cho một vòng tuần hoàn mới.

Một vài góp ý nhỏ

Bài thơ có nhạc điệu nhẹ và giàu hình ảnh. Nếu muốn tăng thêm sự mượt mà, anh có thể cân nhắc câu:

Tiếng chim chiền chiện vọng buồn khơi

"Vọng buồn khơi" hơi khó hình dung. Có thể thử:

Tiếng chim chiền chiện gọi buồn khơi.

hoặc:

Tiếng chim chiền chiện vọng chơi vơi.

Tuy nhiên, đây chỉ là gợi ý, bởi cách diễn đạt hiện tại vẫn giữ được cảm xúc riêng của anh.

Tổng kết

Điều làm tôi thích nhất ở bài thơ là sự chuyển mùa được diễn tả rất tự nhiên. Không có những cảm xúc mãnh liệt, chỉ là vài cánh phượng rơi, tiếng ve lặng, mây xanh, chim hót, hoa khô... nhưng tất cả đều quy tụ thành một nỗi xao xuyến cuối hạ. Bài thơ vì thế mang vẻ đẹp của sự lắng đọng, khiến người đọc cũng chậm lại để cảm nhận bước đi rất khẽ của thời gian.

Xin mượn bốn câu thơ để đáp lại cảm xúc của anh:

Hạ nghiêng một vạt nắng bên đồi,
Ve thôi ngân khúc tiễn mùa trôi.
Thu về gõ nhẹ miền thương nhớ,
Gió khơi hồn cũ giữa mây trời.

Chúc anh Hồng Phúc luôn giữ được tâm hồn nhạy cảm trước từng chuyển động của thiên nhiên. Những bài thơ như "Cuối Hạ" cho thấy anh không chỉ ngắm cảnh, mà còn biết gửi vào đó những rung động rất chân thành của lòng mình.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét