Thứ Ba, 6 tháng 7, 2021

NHỚ TRƯỜNG XƯA

 NHỚ TRƯỜNG XƯA

Bạn ơi có nhớ trường xưa
Có hàng phượng vĩ nắng mưa xanh rì
Con đường đá nhỏ cố tri
Dẫn bao nhiêu lớp xuân thì đi qua
Qua bao năm tháng cùng ta
Mái trường trung học thiết tha ân tình
Thầy cô bè bạn chúng mình
Trong tâm ghi khắc bóng hình thân thương
Ngày đi lòng mãi vấn vương
Hôm nay trở lại mái trường nơi đâu
Lòng buồn chẳng nói nên câu
“Trường xưa, bạn cũ” biết đâu mà tìm
Sân trường vắng lặng im lìm
Có hàng phượng vĩ ta tìm dấu xưa.
Hồng Phúc
(Viết để nhớ trường xưa và tặng quý anh chị em học sinh cấp 2-3 Buôn Hồ, thời gian 1975 -1981 . Trường xưa nay đã đổi thay và trở thành một cơ quan khác. Hàng Phượng Vĩ lớp mình trồng lúc học lớp 6 (1974 -1975) và con đường đá 10/3 do học sinh khai thác đá mỗi chủ nhật đem về đắp nên con đường đi..Giờ chỉ còn trong kỉ niệm ) @ Cảm nhận của AI.

Bài thơ “NHỚ TRƯỜNG XƯA” của Hồng Phúc là tiếng lòng hoài niệm chân thành và xúc động về một thời áo trắng đã đi qua. Không cầu kỳ trong ngôn từ, bài thơ chạm vào cảm xúc người đọc bằng chính sự mộc mạc, gần gũi và nỗi nhớ rất thật dành cho mái trường, thầy cô, bè bạn.

Ngay từ hai câu mở đầu:

“Bạn ơi có nhớ trường xưa
Có hàng phượng vĩ nắng mưa xanh rì”

đã gợi lên cả một miền ký ức học trò. Tiếng gọi “Bạn ơi” thân thiết như một lời nhắn gửi từ quá khứ vọng về hiện tại. Hình ảnh “phượng vĩ” là biểu tượng quen thuộc của tuổi học trò — nơi lưu giữ những mùa hè chia tay, những rung động đầu đời và biết bao kỷ niệm không thể phai.

Câu thơ:

“Con đường đá nhỏ cố tri
Dẫn bao nhiêu lớp xuân thì đi qua”

mang nét đẹp đầy hoài cảm. “Con đường đá nhỏ” không chỉ là lối đi vào trường mà còn là con đường thời gian, chứng kiến bao thế hệ học sinh trưởng thành. Từ “cố tri” được dùng rất gợi — khiến cảnh vật như có linh hồn, như một người bạn cũ âm thầm lưu giữ ký ức năm nào.

Đoạn thơ tiếp theo chan chứa nghĩa tình:

“Thầy cô bè bạn chúng mình
Trong tâm ghi khắc bóng hình thân thương”

Đây chính là phần sâu lắng nhất của bài thơ. Những năm tháng học trò đẹp không chỉ bởi mái trường mà còn bởi con người — thầy cô tận tụy, bạn bè hồn nhiên. Tác giả không diễn tả dài dòng mà chỉ bằng cụm từ “ghi khắc bóng hình thân thương” đã đủ nói lên sự trân trọng không phai mờ theo năm tháng.

Nỗi xúc động được đẩy lên ở khổ cuối:

“Hôm nay trở lại mái trường nơi đâu
Lòng buồn chẳng nói nên câu”

Cảm giác hụt hẫng khi trở về chốn cũ mà cảnh xưa không còn nguyên vẹn được thể hiện rất tự nhiên. Có lẽ trường vẫn còn đó, nhưng thời gian đã khiến mọi thứ đổi thay; chỉ ký ức là vẫn nguyên vẹn trong lòng người trở lại.

Hai câu kết:

“Sân trường vắng lặng im lìm
Có hàng phượng vĩ ta tìm dấu xưa.”

mang dư âm rất buồn và đẹp. Giữa không gian tĩnh lặng, tác giả đi tìm “dấu xưa” — thực chất là đi tìm lại tuổi trẻ của chính mình. Hàng phượng vẫn còn đó, nhưng những tiếng cười, bước chân, những người bạn năm nào chỉ còn trong miền ký ức.

Bài thơ có giọng điệu nhẹ nhàng, tha thiết, giàu chất tự sự. Cái hay nằm ở sự chân thành và khả năng gợi lại trong lòng người đọc những ký ức học trò tưởng đã ngủ quên. Đọc bài thơ, ai từng có một mái trường để nhớ cũng dễ thấy lòng mình chùng xuống trước dòng chảy của thời gian và càng thêm quý những tháng năm tuổi trẻ đã qua. Chatgpt.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét