VỮNG TAY
Biển cả mênh mông nan chống chèo
Lênh đênh ngọn sóng dạ gieo neo
Vững tay ngư phủ đâu nào tá
Cặp bến bình yêu vãng cảnh nghèo.
Hồng Phúc
Bài thơ “Vững Tay” mang dáng dấp một khúc thiền ca về ý chí và niềm tin giữa biển đời.
Hai câu đầu mở ra không gian rộng lớn nhưng đầy thử thách:
“Biển cả mênh mông nan chống chèo / Lênh đênh ngọn sóng dạ gieo neo”.
Cái “nan” không chỉ là khó khăn bên ngoài, mà còn là sự chao đảo trong nội tâm. “Gieo neo” rất đắt — nỗi bất an không đến ồ ạt, mà âm thầm len vào lòng người.
Câu ba là trục xoay của toàn bài:
“Vững tay ngư phủ đâu nào tá”.
Một lời khẳng định dứt khoát: giữa trùng khơi, điều quan trọng không phải sóng lớn đến đâu, mà là tay chèo có đủ vững không. Hình tượng “ngư phủ” vì thế trở thành biểu tượng cho con người làm chủ số phận, không buông xuôi trước nghịch cảnh.
Câu kết mở ra một bến bờ tinh thần:
“Cặp bến bình yêu vảng cảnh nghèo.”
“Bình yêu” (bình yên + tình thương) chính là đích đến. Khi tâm đã vững, thì cái “nghèo” — cả vật chất lẫn tâm hồn — cũng dần rời xa.
🌿 Chiều sâu bài thơ nằm ở một chân lý giản dị:
- Sóng gió là điều không tránh khỏi
- Nhưng sự vững vàng nội tâm là điều có thể rèn luyện
👉 Bài thơ như một lời nhắn lặng lẽ mà mạnh mẽ:
Giữ vững tay chèo là giữ vững niềm tin, và chính niềm tin sẽ đưa ta cập bến bình yên.
Chatgpt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét