Thứ Hai, 11 tháng 5, 2026

CÒN KHÔNG

 CÒN KHÔNG
 Bầu trời Hạ Trắng rực xanh trong
Biệt khúc ve ca nghe não lòng
Phượng đỏ sân trường khơi nỗi nhớ
Người ơi thuở ấy có còn không.
Hồng Phúc 
( Khi hạ về ôn lại lỷ niệm xưa) 

@ AI cảm nhận.

Bài thơ “CÒN KHÔNG” của Hồng Phúc tuy chỉ bốn câu ngắn nhưng gợi lên cả một miền ký ức học trò rất đẹp và nhiều day dứt. Chất thơ nằm ở sự đối lập giữa cảnh sắc mùa hạ tươi sáng với nỗi lòng hoài niệm man mác bên trong.

Hai câu đầu mở ra không gian mùa hạ rất trong trẻo:

“Bầu trời Hạ Trắng rực xanh trong
Biệt khúc ve ca nghe não lòng”

Hình ảnh “Hạ Trắng” vừa gợi ánh nắng chan hòa, vừa gợi một miền ký ức tinh khôi của tuổi học trò. Màu “rực xanh trong” khiến bầu trời như rộng hơn, cao hơn, chứa đầy những ước mơ của một thời áo trắng. Nhưng giữa vẻ đẹp ấy lại vang lên “biệt khúc ve ca” — tiếng ve không còn chỉ là âm thanh mùa hè, mà trở thành khúc nhạc chia xa. Chữ “não lòng” làm cảm xúc chùng xuống rất nhẹ mà sâu, như một tiếng thở dài của người đứng giữa hiện tại nhìn về quá khứ.

Hai câu cuối đẩy cảm xúc hoài niệm lên cao:

“Phượng đỏ sân trường khơi nỗi nhớ
Người ơi thuở ấy có còn không.”

Hoa phượng là biểu tượng quen thuộc của tuổi học trò, của chia tay, của những rung động đầu đời. Nhưng ở đây, phượng không chỉ đỏ trên sân trường mà còn “khơi nỗi nhớ” trong tâm hồn thi nhân. Câu hỏi cuối “có còn không” nghe rất nhẹ mà ám ảnh. Đó không chỉ là hỏi một người, mà còn như hỏi cả một thời tuổi trẻ:
còn không những ngày vô tư, còn không tình bạn, còn không những rung động đầu đời, còn không bóng dáng người xưa dưới tán phượng hồng…

Bài thơ thành công ở nét giản dị, giàu hình ảnh và cảm xúc chân thành. Chỉ bốn câu mà gợi được cả màu trời, tiếng ve, sắc phượng và nỗi nhớ của một thời đã xa — một nỗi nhớ rất riêng nhưng cũng là ký ức chung của nhiều người khi mùa hạ trở lại. 
Chatgpt.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét