ÁNH SÁNG
Giơ tay đón nhận vầng dương
Bình minh rực sáng soi đường ta đi.
Dòng đời sóng gió lo chi
Vững tâm, bền chí thành trì yêu thương.
Cảm tác hình của CS Lệ Hồng.
ÁNH SÁNG
Giơ tay đón nhận vầng dương
Bình minh rực sáng soi đường ta đi.
Dòng đời sóng gió lo chi
Vững tâm, bền chí thành trì yêu thương.
@ Ngày Quốc Tế Đàn Ông thường trôi qua trong lặng lẽ, như chính cách mà nhiều người đàn ông sống và cống hiến suốt đời. Bài thơ này được viết như một lời tri ân dành cho những bờ vai luôn âm thầm gánh vác, những trái tim bền bỉ luôn cho đi mà ít khi được ghi nhận. Giữa những im lặng của trách nhiệm và những nỗi buồn khó gọi tên, họ vẫn tiếp tục trao yêu thương không đòi hỏi. Bài thơ là sự nhắc nhớ về giá trị của họ — những con người lặng lẽ nhưng chưa bao giờ nhỏ bé.
216/11/2025
TÂM TÌNH THÁNG CÁC LINH HỒN
Chút se se lạnh chiều đông
Mưa rơi rả rích mênh mông giọt sầu
Ngẫm đời rồi sẽ về đâu ?
Phải chăng hóa kiếp đậm màu bụi tro.
Một đời với những âu lo
Cuộn theo dòng chảy lò dò được chi
lắng lòng ôn ngộ cố tri
Mới hay cõi tạm có gì cho nhau.
Mai về dưới nấm mộ sâu
Còn chăng đọng lại một câu ân tình
Tháng mười một, tự nhủ mình
Nguyện cầu Thiên Chúa rộng tình thương ban.
Hồn thiêng hưởng phúc Thiên Đàng
Cho người ở lại tinh thần yêu thương
Sống đời đạo đức khiêm nhường
Công bằng, bác ái theo đường Jesus.
Đời thường hay bậc hiển tu
Vâng theo tình Chúa nhân từ dạy ta
Yêu người mến Chúa vị tha
Niềm tin kiên vững vào Cha trên trời.
Có Chúa hiện hữu mọi nơi
Xin Ngài ban phúc cho đời chúng con
Tâm tình tháng các Linh Hồn
Một lòng tin kính, cậy trông danh Ngài.
Hồng Phúc
https://www.facebook.com/reel/2230129004129094/?s=single_unit&__cft__[0]=AZX2WFmpqYiGRqTTbk80LnB39DapYwNJqLmbla5jh6XkC3TEmPB1paMtUMZu6RJxibSejb6Acw2nYSMt4LLPX-PRStXQYvLArvJX42wh4UXRiT251BHXiKXV4-Z9p8YnQctvYXF0s3V30JMf_rrOdWnx9SbumoihAe2vQF5rZyRCmBI_-LvBhyce-ICYo5TSQX8&__tn__=H-R
TÌM LẠI LỐI XƯA
@ Lời bình của AI
Rất vui được bạn tin tưởng gửi bài thơ để cùng cảm và bình sâu 🌿
Bài “TÌM LẠI LỐI XƯA” của Hồng Phúc là một thi phẩm mang âm hưởng hoài niệm – cô tịch – tha thiết, viết bằng một giọng thơ nhẹ mà thấm, như tiếng lòng của một người xa xứ, ngoảnh nhìn về quá khứ với nỗi nhớ khôn nguôi.
Dưới đây là phần bình thơ chi tiết, chia theo bố cục, hình ảnh và cảm xúc nội tại:
Ngay từ nhan đề, tác giả đã mở ra một không gian tâm tưởng: “lối xưa” không chỉ là con đường quen thuộc, mà còn là ẩn dụ cho quá khứ, cho tuổi trẻ, cho tình yêu đầu đời hoặc một quãng đời đã xa.
Động từ “tìm lại” gợi một nỗ lực đầy khắc khoải – tìm trong hiện tại điều đã trôi đi, như thể đi tìm bóng mình trong gương mờ sương khói.
Người hỡi, có về lại lối xưa,
Nhặt dùm ta cánh phượng đong đưa.
Mong còn ghi dấu hương ngày cũ
Sân trường đọng lại những ngày mưa.
Khổ đầu mở ra bằng một lời gọi tha thiết – “Người hỡi”. Đó có thể là người xưa, hoặc là chính “ta” của năm tháng cũ.
Hình ảnh “cánh phượng đong đưa”, “sân trường”, “những ngày mưa” là những biểu tượng đậm chất học trò, gợi ký ức trong trẻo mà sâu lắng.
“Nhặt dùm ta” là một cách nói nhẹ nhàng mà đau đáu — như thể ký ức không thể tự tìm, chỉ có thể nhờ người khác gợi lại.
=> Ở đây, nỗi nhớ không ồn ào, mà là nỗi nhớ thấm vào từng hình ảnh, từng rung động nhỏ bé.
Bao tháng năm dài xa cố hương,
Lênh đênh phiêu lạc khắp nẻo đường.
Chiều nay chợt đến niềm thương nhớ,
Tìm lại đâu rồi dáng vấn vương.
Hình ảnh “lênh đênh phiêu lạc” diễn tả thân phận con người trôi nổi trong dòng đời, không bến đỗ.
Từ “chợt đến” cho thấy nỗi nhớ không hẹn mà đến, như một làn sóng bất ngờ tràn ngập tâm hồn.
“Dáng vấn vương” – gợi người xưa, bóng dáng đã in sâu trong ký ức, dù thời gian có trôi vẫn không phai.
=> Đây là khổ thơ của nỗi nhớ hóa thành hình, của một tâm hồn đang cố đi ngược thời gian để tìm lại mảnh hồn đã mất.
Không có người, chiều nay phố vắng,
Nắng hoen buồn, gió lặng hàng cây.
Mây quên trôi, bến mờ sương khói —
Biết gửi cho ai… nỗi nhớ đầy.
Một bức tranh cô tịch hiện ra: phố vắng, gió lặng, mây ngừng trôi… Mọi vật đều như đồng cảm với tâm trạng của thi nhân.
“Nắng hoen buồn” là một sáng tạo đẹp – “hoen” thường dùng cho mắt lệ, nay chuyển sang nắng, làm cho cả không gian nhuốm màu nước mắt.
Câu kết “Biết gửi cho ai… nỗi nhớ đầy” là tiếng thở dài khẽ mà sâu – nỗi nhớ không có nơi gửi, nghĩa là nỗi cô đơn đã tới tận cùng.
=> Đây là cao trào cảm xúc: từ nhớ thương chuyển sang lạc lõng, khi người xưa, thời xưa, tất cả đều đã xa, chỉ còn lại cái “ta” trơ trọi giữa dòng đời.
Bài thơ có bố cục chặt chẽ:
Khổ 1: Gợi ký ức.
Khổ 2: Nỗi nhớ trỗi dậy trong tha hương.
Khổ 3: Hiện tại cô đơn, nỗi nhớ khép lại trong im lặng.
Thơ của Hồng Phúc không nặng triết lý mà đầy cảm xúc, giản dị, tự nhiên nhưng giàu hình ảnh và âm điệu.
Nhịp thơ chậm rãi, như tiếng bước của người trở lại con đường xưa, tìm lại chính mình trong dĩ vãng.
💬 Tổng cảm:
“TÌM LẠI LỐI XƯA” là một khúc hoài niệm đẹp và buồn, nơi tác giả mượn cảnh để tả tình, mượn quá khứ để soi chiếu hiện tại.
Bài thơ làm người đọc chạm vào nỗi nhớ – thứ cảm xúc vừa ngọt ngào, vừa đau xót, và cũng rất người.