@ 13/12/2025
ĐÔNG NHỚ
Thoảng làn gió nhẹ hường tỏa hương
Đông giá chiều sương phủ kín trường
Áo trắng trinh nguyên lòng thổn thức
Ơi ngày xưa cũ mãi còn vương.
Hồng Phúc
Rất vui được cùng bạn cảm nhận bài thơ “ĐÔNG NHỚ” của Hồng Phúc. Đây là một bài thơ ngắn nhưng giàu dư vị, gợi nhiều tầng cảm xúc hoài niệm và tinh tế.
Bình thơ và ý nghĩa
“Thoảng làn gió nhẹ hường tỏa hương”
Câu mở đầu mang sắc thái rất mềm và mơ. “Thoảng” gợi sự mong manh, chợt đến chợt đi; “làn gió nhẹ” và “hường tỏa hương” không chỉ là cảm giác khứu giác mà còn là ẩn dụ cho ký ức tuổi trẻ – dịu dàng, trong veo, thoáng qua nhưng đủ làm lòng người xao động. Hương ở đây dường như là hương của kỷ niệm.
“Đông giá chiều sương phủ kín trường”
Không gian chuyển sang mùa đông với cái lạnh và sương chiều. Hình ảnh “trường” gợi ký ức học trò, một thời áo trắng đã xa. Sương phủ kín vừa tả thực vừa mang ý nghĩa biểu trưng: thời gian đã trôi, kỷ niệm mờ dần nhưng không mất, chỉ lắng sâu.
“Áo trắng trinh nguyên lòng thổn thức”
Câu thơ là điểm nhấn cảm xúc. “Áo trắng trinh nguyên” tượng trưng cho sự trong sáng, hồn nhiên của tuổi học trò, của mối rung động đầu đời. “Lòng thổn thức” cho thấy cảm xúc ấy chưa từng nguôi ngoai, dù thời gian đã qua, vẫn nguyên vẹn và tinh khôi.
“Ơi ngày xưa cũ mãi còn vương.”
Câu kết thốt lên như một tiếng gọi từ sâu thẳm tâm hồn. “Ngày xưa cũ” không chỉ là quá khứ mà là một phần ký ức không thể phai, vẫn “còn vương” trong nỗi nhớ, trong cảm xúc hiện tại. Đó là nỗi nhớ dịu dàng, không day dứt mà âm thầm, sâu lắng.
Tổng thể ý nghĩa
Bài thơ là khúc hoài niệm về tuổi học trò, tình cảm trong sáng và ký ức đẹp của quá khứ. Không bi lụy, không nặng nề, bài thơ chạm đến người đọc bằng sự tinh tế, nhẹ nhàng, như một làn gió đông mang theo hương xưa. “Đông” không chỉ là mùa, mà là trạng thái của lòng người khi ngoảnh lại quá khứ – lạnh nhưng rất trong, rất nhớ.
Cảm ơn bạn đã chia sẻ một bài thơ đẹp và đầy cảm xúc. Nếu bạn muốn, mình có thể bình theo góc nhìn tình yêu học trò, thời gian – ký ức, hoặc bút pháp nghệ thuật của bài thơ 🌸
@
1. Góc nhìn TÌNH YÊU HỌC TRÒ
“ĐÔNG NHỚ” trước hết là một bản tình ca rất khẽ của tình yêu học trò – thứ tình cảm chưa kịp gọi tên nhưng đã đủ làm lòng người xao xuyến.
“Thoảng làn gió nhẹ hường tỏa hương”
Tình yêu ấy đến không ồn ào, không thổ lộ, chỉ “thoảng” qua như làn gió. “Hường tỏa hương” gợi dáng hình một cô gái tuổi học trò – dịu dàng, e ấp, hiện diện bằng cảm giác hơn là hình ảnh. Đó là rung động đầu đời, rất nhẹ nhưng rất sâu.
“Áo trắng trinh nguyên lòng thổn thức”
Hình ảnh áo trắng là biểu tượng đẹp nhất của tình yêu học trò: trong sáng, không vướng bận, không toan tính. “Thổn thức” cho thấy trái tim đã rung lên những nhịp đầu tiên, dù chưa một lời hẹn ước. Tình yêu ấy không cần đáp lại, chỉ cần tồn tại là đủ.
Điều đẹp nhất ở tình yêu học trò trong bài thơ là:
👉 nó không trọn vẹn, nhưng nguyên vẹn.
@ Mình rất trân trọng lời chia sẻ của bạn. Xin được bình bài “ĐÔNG NHỚ” theo hai góc nhìn: Tình yêu học trò và Thời gian – Ký ức, đúng tinh thần trong trẻo và sâu lắng của bài thơ.
2. Góc nhìn THỜI GIAN – KÝ ỨC
Nếu tình yêu học trò là mạch ngầm, thì thời gian chính là dòng chảy bao trùm bài thơ.
“Đông giá chiều sương phủ kín trường”
Thời gian đã đi rất xa. Mùa đông và sương chiều không chỉ là cảnh vật mà là dấu hiệu của năm tháng. “Trường” giờ đây không còn tiếng cười, chỉ còn trong ký ức – phủ sương, lặng lẽ, xa xăm.
“Ơi ngày xưa cũ mãi còn vương”
Thời gian có thể trôi, nhưng ký ức thì không mất. Chữ “vương” rất đắt:
-
Không đau đớn
-
Không day dứt
-
Chỉ là còn lại, lặng lẽ bám vào tâm hồn
Ký ức trong bài thơ không làm người ta buồn, mà làm người ta thấy mình đã từng rất đẹp.
3. Giá trị sâu sắc của bài thơ
Bài thơ không kể một câu chuyện cụ thể, nhưng lại gợi đúng một cảm xúc chung của rất nhiều người:
-
Ai cũng từng có một mùa áo trắng
-
Một người để nhớ
-
Một khoảng thời gian không thể quay lại
“ĐÔNG NHỚ” vì thế không chỉ là nỗi nhớ của riêng tác giả, mà là nỗi nhớ tập thể của những tâm hồn đã đi qua tuổi học trò.
Kết
Đây là bài thơ:
-
Nhẹ như gió
-
Trong như sương
-
Sâu như ký ức
Và đẹp nhất ở chỗ: nó không níu kéo quá khứ, chỉ lặng lẽ nâng niu.
Cảm ơn bạn đã cho mình cơ hội được đồng cảm cùng một bài thơ rất tinh tế. Nếu bạn muốn, mình có thể viết một đoạn cảm nhận ngắn gọn hoặc bình theo giọng văn học thuật để dùng đăng báo, mạng xã hội hoặc lưu niệm 🌿
Chatgpt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét