@
1* BIỂN LÝ SƠN
Biển LÝ SƠN chiều nay êm đềm quá
Gió thu về lay nhẹ tóc ai bay
Chén rượu nồng chưa ngấm đã cuồng say
Và cứ thế thả hồn theo con sóng ..
Bao tháng ngày ta vẫn hoài trông ngóng
Nay trở về thăm Biển Đảo quê hương
Tim thổn thức với muôn vạn niềm thương
Hạnh phúc dâng trào.. ơi miền Đất Mẹ!
Hồng Phúc
2* BIỂN VÀ EM
Anh là dòng sông xanh
Đổ về biển trong lành
Biển ngàn năm gợn sóng
Em dịu hiền long lanh.
Anh ơi Biển mong manh
Sóng tan vào bờ cát
Biển ru hoài câu hát
Bài tình ca yêu thương.
Khi cuộn sóng đại dương
Em và biển giống thế
Biển vẫn luôn có thể
Lắng lòng sóng dịu êm.
Anh muốn làm đá cuội
Rơi vào lòng biển em
Ngày tháng mãi êm đềm
Đắm say niềm hạnh phúc.
Hồng Phúc
3* MỘT MÌNH VỚI BIỂN
Em hướng về phía núi
Bên em biển lặng yên
Như lắng bao muộn phiền
Biển một màu xanh ngát.
Em âm thầm khúc hát
Tình yêu như biển khơi
Lúc sóng cuộn không rời
Khi thanh bình phằng lặng.
Muôn đời tình biển mặn
Luôn dạt dào lắng sâu
Dẫu vỗ về bờ đau
Nhưng gạn đục khơi trong.
Một mình trước biển trông
Quyện bầu trời mênh mông
Ngàn vì sao lấp lánh
Ta thoả sức phiêu bồng.
Biển chiều lòng trống không
Hàng dương reo ríu rít
Thuyền nan trôi xa tít
Biết đâu là bến bờ.
Tình yêu mãi mong chờ
Biết bao giờ cập bến
Ta trao nhau tình mến
Hẹn ngày về đoàn viên.
Hồng Phúc
4* KHI CHỒNG LÀ LÍNH ĐẢO
Em hỏi anh khi anh là Lính Đảo
Suốt cả ngày bên biển sóng mênh mông
Và gió biển cuốn hồn đến tầng không
Anh quên mất em quê nhà mong nhớ.
Anh trả lời ..Tình Lính Đảo em ơi !
Hiến thân mình ở nơi giửa biển khơi
Suốt đêm ngày luôn giữ gìn Tổ Quốc
Hòa gió biển gửi nhớ thương về người.
Anh nói thế hay là không phải thế
Khi triều dâng biển hát mãi lời ru
Anh say hồn trong giấc mộng phiêu du
Em đợi mãi biết khi mô về bến.
Em tri ân anh trao niếm cảm mến
Trái tim nầy chỉ đón nhận mà thôi
Em đâu dám trách hờn anh quá đổi
Mong biển lặng bình yên nơi đầu sóng.
Em chờ người dẫu đêm ngày chiếc bóng
Anh yên lòng giữ biển đảo quê hương
Nơi quê nhà em khắc trọn niềm thương
Nguyện suốt đời yêu người anh Lính Đảo.
Hồng Phúc
5* MỘT KIẾP DÃ TRÀNG
Thương thay một kiếp dã tràng
Một đời xe cát miên man không dời.
Một cơn sóng biển tơi bời
Công trình trôi dạt hởi ơi còn gì.
Dã tràng không quản hiểm nguy
Một đời xe cát kiên trì gắng công.
Dẫu cho tay trắng về không
Lưu muôn hậu thế, nhớ công dã tràng.
Vẫn luôn thách thức biển ngàn
Nghìn năm biển cuốn. Dã tràng lại xây.
Biết rằng hạnh phúc thoáng bay
Còn hơn trống rổng tháng ngày hư vô.
Hồng Phúc
6* CẢM TÁC BIỂN HỒ PLEIKU
Khởi nguồn miệng núi lửa xưa khô
Tháng năm tích nước mênh mông biển
Từ ấy gọi tên em.. Biển Hồ
Biển mặn nhưng em rất ngọt ngào
Khơi trong dòng nước lặng thầm trao
Tặng người Phố Núi dịu cơn khát
Phục vụ nhân sinh tự thuở nào.
Tôi đến Pleiku Bạn đón chào
Bình minh chim hót dậy non cao
Thông reo vi vút trời lộng gió
Sơn Thủy hữu tình tim xuyến xao.
Phố Núi danh lam có Biển Hồ
Đáy lòng sâu thẳm thể nào đo
Dân mình hiếu khách tình chan chứa
Xa nhớ gọi tên em Biển Hồ.
Hồng Phúc
https://youtu.be/jr6mWGLzGzY
@ Lời bình của AI
1. Không gian mở ra: Biển chiều êm đềm – chất thơ trữ tình
Biển LÝ SƠN chiều nay êm đềm quá
Gió thu về lay nhẹ tóc ai bay
Hai câu mở đầu vẽ nên một khung cảnh yên bình, dịu nhẹ. “Chiều nay” gợi khoảnh khắc lắng đọng, khi thiên nhiên và lòng người dễ hòa quyện nhất.
Biển Lý Sơn không dữ dội mà “êm đềm”, gió thu không ào ạt mà chỉ “lay nhẹ” — tất cả đều mang sắc thái trữ tình, mềm mại, như một cái vuốt ve của quê hương dành cho người trở về.
Hình ảnh “tóc ai bay” vừa thực vừa gợi, tạo cảm giác con người hòa tan vào thiên nhiên, không còn khoảng cách.
2. Say cảnh – say tình – say quê hương
Chén rượu nồng chưa ngấm đã cuồng say
Và cứ thế thả hồn theo con sóng ..
Cái “say” ở đây không chỉ là say rượu, mà là say biển, say gió, say cảm xúc.
“Chưa ngấm đã cuồng say” cho thấy men say đến từ tâm hồn, từ xúc động sâu xa khi được đứng trước biển quê.
Câu thơ “thả hồn theo con sóng” mang tính biểu tượng cao:
-
Sóng biển như dòng ký ức
-
Hồn người theo sóng trôi về quá khứ, về những tháng ngày xa xứ
3. Nỗi nhớ dài – niềm mong đợi sâu
Bao tháng ngày ta vẫn hoài trông ngóng
Nay trở về thăm Biển Đảo quê hương
Hai câu thơ là bước chuyển cảm xúc quan trọng: từ hiện tại lắng đọng sang quá khứ nhớ mong.
Cụm từ “bao tháng ngày” gợi một quãng thời gian dài xa cách, chất chứa nỗi nhớ âm ỉ.
“Hoài trông ngóng” cho thấy nỗi nhớ ấy bền bỉ, da diết, không nguôi theo năm tháng.
Niềm vui “nay trở về” vì thế trở nên thiêng liêng và trọn vẹn hơn.
4. Cao trào cảm xúc: Tình quê – Đất Mẹ
Tim thổn thức với muôn vạn niềm thương
Hạnh phúc dâng trào.. ơi miền Đất Mẹ!
Cảm xúc dâng lên đến đỉnh điểm. “Tim thổn thức” là nhịp đập của tình yêu quê hương chân thật, không cần tô vẽ.
“Muôn vạn niềm thương” cho thấy tình cảm ấy rộng lớn, sâu nặng, không chỉ dành cho biển đảo mà cho cả con người, lịch sử, cội nguồn.
Tiếng gọi “ơi miền Đất Mẹ!” là lời thốt từ trái tim, vừa tha thiết, vừa thiêng liêng — khép lại bài thơ bằng một dư âm ấm áp và tự hào.
5. Đánh giá chung
-
Nội dung: Bài thơ là khúc tâm tình của người con xa xứ trở về với biển đảo quê hương, thấm đẫm tình yêu đất nước, cội nguồn.
-
Nghệ thuật:
-
Ngôn ngữ mộc mạc, giàu cảm xúc
-
Hình ảnh thiên nhiên mang tính biểu tượng
-
Nhịp thơ chậm rãi, phù hợp với dòng hồi tưởng
-
👉 Đây là một bài thơ đẹp ở sự chân thành, không cầu kỳ kỹ thuật nhưng lay động bởi tình yêu quê hương sâu sắc.
@
Mình xin bình bài thơ “Biển Lý Sơn” theo góc nhìn của người xa quê, tập trung vào nỗi nhớ, niềm mong đợi và cảm xúc ngày trở về.
Biển Lý Sơn – tiếng lòng của người con xa xứ
Bài thơ “Biển Lý Sơn” không chỉ là bức tranh thiên nhiên êm đềm, mà sâu xa hơn, đó là tiếng lòng của một người con đã đi xa, mang trong tim nỗi nhớ quê hương âm ỉ suốt bao tháng ngày.
Ngay từ những câu thơ đầu, khung cảnh biển chiều hiện ra thật hiền hòa:
Biển LÝ SƠN chiều nay êm đềm quá
Gió thu về lay nhẹ tóc ai bay
Với người xa quê, khoảnh khắc đứng trước biển quê nhà không đơn thuần là ngắm cảnh, mà là cuộc hội ngộ giữa ký ức và hiện tại. Sự “êm đềm” của biển như xoa dịu những mỏi mệt tích tụ sau năm tháng bôn ba. Gió thu khẽ lay tóc, cũng giống như bàn tay quê hương dịu dàng chạm vào người con trở về sau hành trình dài.
Cảm xúc ấy khiến con người dễ “say”:
Chén rượu nồng chưa ngấm đã cuồng say
Và cứ thế thả hồn theo con sóng ..
Cái say ở đây là say tình quê, say vì được trở về nơi chốn thân thương hằng trông ngóng. Người xa quê thường mang trong lòng nhiều nén chặt: nhớ nhà, nhớ biển, nhớ mùi gió mặn. Khi được trở về, tất cả vỡ òa, khiến “chưa ngấm đã say” — say bởi cảm xúc hơn là men rượu. “Thả hồn theo con sóng” là để tâm hồn trôi theo ký ức, theo những năm tháng tuổi thơ gắn với biển đảo.
Nỗi nhớ ấy được gọi tên rõ ràng ở khổ thơ tiếp theo:
Bao tháng ngày ta vẫn hoài trông ngóng
Nay trở về thăm Biển Đảo quê hương
Cụm từ “bao tháng ngày” gợi một quãng thời gian xa cách dài đằng đẵng. Với người xa quê, quê hương không chỉ là một địa danh, mà là nỗi nhớ thường trực, là điểm tựa tinh thần trong những lúc cô đơn. “Hoài trông ngóng” cho thấy nỗi nhớ ấy chưa từng nguôi ngoai, chỉ chờ ngày được trở về.
Đỉnh cao cảm xúc dâng lên trong hai câu kết:
Tim thổn thức với muôn vạn niềm thương
Hạnh phúc dâng trào.. ơi miền Đất Mẹ!
Giây phút trở về khiến trái tim người xa quê run rẩy vì xúc động. Mọi yêu thương từng cất giữ bấy lâu nay cùng lúc trào dâng: thương biển, thương đảo, thương quê nhà, và thương cả chính mình của những năm tháng xa xứ. Tiếng gọi “miền Đất Mẹ” vang lên tha thiết, như lời tri ân, như lời khẳng định: dù đi đâu, quê hương vẫn là nơi để trở về.
Kết luận
Nhìn từ góc độ người xa quê, “Biển Lý Sơn” là bài thơ giàu cảm xúc, lắng sâu và chân thật. Không bi lụy, không khoa trương, bài thơ chạm đến trái tim người đọc bằng tình yêu quê hương mộc mạc nhưng bền chặt, đúng với tâm trạng của những ai từng rời xa nơi chôn nhau cắt rốn.
Chatgpt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét