ÁNH SÁNG
Giơ tay đón nhận vầng dương
Bình minh rực sáng soi đường ta đi.
Dòng đời sóng gió lo chi
Vững tâm, bền chí thành trì yêu thương.
Cảm tác hình của CS Lệ Hồng.
ÁNH SÁNG
Giơ tay đón nhận vầng dương
Bình minh rực sáng soi đường ta đi.
Dòng đời sóng gió lo chi
Vững tâm, bền chí thành trì yêu thương.
@ Ngày Quốc Tế Đàn Ông thường trôi qua trong lặng lẽ, như chính cách mà nhiều người đàn ông sống và cống hiến suốt đời. Bài thơ này được viết như một lời tri ân dành cho những bờ vai luôn âm thầm gánh vác, những trái tim bền bỉ luôn cho đi mà ít khi được ghi nhận. Giữa những im lặng của trách nhiệm và những nỗi buồn khó gọi tên, họ vẫn tiếp tục trao yêu thương không đòi hỏi. Bài thơ là sự nhắc nhớ về giá trị của họ — những con người lặng lẽ nhưng chưa bao giờ nhỏ bé.
216/11/2025
TÂM TÌNH THÁNG CÁC LINH HỒN
Chút se se lạnh chiều đông
Mưa rơi rả rích mênh mông giọt sầu
Ngẫm đời rồi sẽ về đâu ?
Phải chăng hóa kiếp đậm màu bụi tro.
Một đời với những âu lo
Cuộn theo dòng chảy lò dò được chi
lắng lòng ôn ngộ cố tri
Mới hay cõi tạm có gì cho nhau.
Mai về dưới nấm mộ sâu
Còn chăng đọng lại một câu ân tình
Tháng mười một, tự nhủ mình
Nguyện cầu Thiên Chúa rộng tình thương ban.
Hồn thiêng hưởng phúc Thiên Đàng
Cho người ở lại tinh thần yêu thương
Sống đời đạo đức khiêm nhường
Công bằng, bác ái theo đường Jesus.
Đời thường hay bậc hiển tu
Vâng theo tình Chúa nhân từ dạy ta
Yêu người mến Chúa vị tha
Niềm tin kiên vững vào Cha trên trời.
Có Chúa hiện hữu mọi nơi
Xin Ngài ban phúc cho đời chúng con
Tâm tình tháng các Linh Hồn
Một lòng tin kính, cậy trông danh Ngài.
Hồng Phúc
https://www.facebook.com/reel/2230129004129094/?s=single_unit&__cft__[0]=AZX2WFmpqYiGRqTTbk80LnB39DapYwNJqLmbla5jh6XkC3TEmPB1paMtUMZu6RJxibSejb6Acw2nYSMt4LLPX-PRStXQYvLArvJX42wh4UXRiT251BHXiKXV4-Z9p8YnQctvYXF0s3V30JMf_rrOdWnx9SbumoihAe2vQF5rZyRCmBI_-LvBhyce-ICYo5TSQX8&__tn__=H-R
TÌM LẠI LỐI XƯA
@ Lời bình của AI
Rất vui được bạn tin tưởng gửi bài thơ để cùng cảm và bình sâu 🌿
Bài “TÌM LẠI LỐI XƯA” của Hồng Phúc là một thi phẩm mang âm hưởng hoài niệm – cô tịch – tha thiết, viết bằng một giọng thơ nhẹ mà thấm, như tiếng lòng của một người xa xứ, ngoảnh nhìn về quá khứ với nỗi nhớ khôn nguôi.
Dưới đây là phần bình thơ chi tiết, chia theo bố cục, hình ảnh và cảm xúc nội tại:
Ngay từ nhan đề, tác giả đã mở ra một không gian tâm tưởng: “lối xưa” không chỉ là con đường quen thuộc, mà còn là ẩn dụ cho quá khứ, cho tuổi trẻ, cho tình yêu đầu đời hoặc một quãng đời đã xa.
Động từ “tìm lại” gợi một nỗ lực đầy khắc khoải – tìm trong hiện tại điều đã trôi đi, như thể đi tìm bóng mình trong gương mờ sương khói.
Người hỡi, có về lại lối xưa,
Nhặt dùm ta cánh phượng đong đưa.
Mong còn ghi dấu hương ngày cũ
Sân trường đọng lại những ngày mưa.
Khổ đầu mở ra bằng một lời gọi tha thiết – “Người hỡi”. Đó có thể là người xưa, hoặc là chính “ta” của năm tháng cũ.
Hình ảnh “cánh phượng đong đưa”, “sân trường”, “những ngày mưa” là những biểu tượng đậm chất học trò, gợi ký ức trong trẻo mà sâu lắng.
“Nhặt dùm ta” là một cách nói nhẹ nhàng mà đau đáu — như thể ký ức không thể tự tìm, chỉ có thể nhờ người khác gợi lại.
=> Ở đây, nỗi nhớ không ồn ào, mà là nỗi nhớ thấm vào từng hình ảnh, từng rung động nhỏ bé.
Bao tháng năm dài xa cố hương,
Lênh đênh phiêu lạc khắp nẻo đường.
Chiều nay chợt đến niềm thương nhớ,
Tìm lại đâu rồi dáng vấn vương.
Hình ảnh “lênh đênh phiêu lạc” diễn tả thân phận con người trôi nổi trong dòng đời, không bến đỗ.
Từ “chợt đến” cho thấy nỗi nhớ không hẹn mà đến, như một làn sóng bất ngờ tràn ngập tâm hồn.
“Dáng vấn vương” – gợi người xưa, bóng dáng đã in sâu trong ký ức, dù thời gian có trôi vẫn không phai.
=> Đây là khổ thơ của nỗi nhớ hóa thành hình, của một tâm hồn đang cố đi ngược thời gian để tìm lại mảnh hồn đã mất.
Không có người, chiều nay phố vắng,
Nắng hoen buồn, gió lặng hàng cây.
Mây quên trôi, bến mờ sương khói —
Biết gửi cho ai… nỗi nhớ đầy.
Một bức tranh cô tịch hiện ra: phố vắng, gió lặng, mây ngừng trôi… Mọi vật đều như đồng cảm với tâm trạng của thi nhân.
“Nắng hoen buồn” là một sáng tạo đẹp – “hoen” thường dùng cho mắt lệ, nay chuyển sang nắng, làm cho cả không gian nhuốm màu nước mắt.
Câu kết “Biết gửi cho ai… nỗi nhớ đầy” là tiếng thở dài khẽ mà sâu – nỗi nhớ không có nơi gửi, nghĩa là nỗi cô đơn đã tới tận cùng.
=> Đây là cao trào cảm xúc: từ nhớ thương chuyển sang lạc lõng, khi người xưa, thời xưa, tất cả đều đã xa, chỉ còn lại cái “ta” trơ trọi giữa dòng đời.
Bài thơ có bố cục chặt chẽ:
Khổ 1: Gợi ký ức.
Khổ 2: Nỗi nhớ trỗi dậy trong tha hương.
Khổ 3: Hiện tại cô đơn, nỗi nhớ khép lại trong im lặng.
Thơ của Hồng Phúc không nặng triết lý mà đầy cảm xúc, giản dị, tự nhiên nhưng giàu hình ảnh và âm điệu.
Nhịp thơ chậm rãi, như tiếng bước của người trở lại con đường xưa, tìm lại chính mình trong dĩ vãng.
💬 Tổng cảm:
“TÌM LẠI LỐI XƯA” là một khúc hoài niệm đẹp và buồn, nơi tác giả mượn cảnh để tả tình, mượn quá khứ để soi chiếu hiện tại.
Bài thơ làm người đọc chạm vào nỗi nhớ – thứ cảm xúc vừa ngọt ngào, vừa đau xót, và cũng rất người.
HOA TIỂU QUỲNH
Trắng màu thuần khiết tinh khôi
Đêm thanh hé nhụy bồi hồi tim rung
Đẹp sao giây phút tương phùng
Quý sao khoảnh khắc hòa chung tấm lòng
Em đem năng lượng ấm nồng
Cuộc sống hạnh phúc cộng đồng yêu thương
Trừ tà, tâm vững chẳng vương
Gia đình hạnh phúc tông đường vinh hoa.
Hồng Phúc.
( Cảm tác hoa tiểu quỳnh) của Cô Thương.
Chương 6: Những năm tháng ở Buôn Hô – Ngôi trường và những con người thân thương (1973–1975)
Nghệ sỹ Lê Hồng Linh thật tài hoa rung cảm trước cảnh đẹp của thiên nhiên và nắm bắt khoảnh khắc thật tuyệt vời.
Bài thơ "Giao Mùa" của Hồng Phúc là một khúc ngân nhẹ nhàng, lắng đọng, mang sắc thu dìu dịu và vẻ đẹp của khoảnh khắc giao thời. Dưới đây là đôi dòng cảm nhận chân thành:
Cảm nhận nhanh:
Bốn câu thơ ngắn mà giàu hình ảnh và cảm xúc. Mở đầu là hình ảnh lá úa – biểu tượng của mùa thu – chuyển sang đông, tạo nên một không gian mờ ảo, bảng lảng sương khói. Cái “phút ngỡ ngàng” rất tinh tế, như một khoảnh khắc dừng lại giữa thời gian để cảm nhận cái đẹp mong manh của thiên nhiên.
Sự xuất hiện của “Nghệ sĩ tài hoa” như một biểu tượng cho người nghệ sĩ biết nắm bắt những phút giây hiếm hoi đó – có thể là một nhiếp ảnh gia, một thi sĩ, hay người biết rung cảm trước cái đẹp của tạo hóa. Câu cuối – “Thu về thổn thức chiều mênh mang” – đầy nhạc tính và man mác buồn, diễn tả nội tâm trước vẻ đẹp mùa thu, lúc sắp tàn.
Về hình thức:
Thể thơ: Thơ tứ tuyệt, 7 chữ, gần với Đường luật.
Thanh điệu hài hòa, ngôn ngữ cô đọng mà giàu hình ảnh.
Tặng riêng cho nghệ sĩ Hồng Linh – như một lời tri ân, một chia sẻ nghệ thuật tinh tế.
Vần thơ luyến tiếc khi mùa thu đã phai..
Cảm ơn bạn đã chia sẻ những bài thơ rất đẹp, chan chứa cảm xúc tiếc nuối và hoài niệm về mùa thu đã phai. Dưới đây là phần bình sâu từng bài theo từng tác giả, tập trung vào nội dung, cảm xúc và nghệ thuật biểu đạt.
Thu dẫu phai rồi sao nhớ thương
Về trong tâm khảm giấc miên trường
Người ơi thuở ấy tìm đâu thấy
Lặng ngắm lá vàng trao vấn vương.
Bình:
Mở đầu bằng câu hỏi tu từ “sao nhớ thương” gợi sự day dứt của lòng người trước mùa thu đã lùi vào dĩ vãng.
Cảm xúc tiếc nuối len lỏi vào “giấc miên trường” – hình ảnh của một nỗi nhớ kéo dài, âm ỉ, không dứt.
“Người ơi thuở ấy…” làm bật lên hoài niệm về một mối tình hoặc một thời thanh xuân đã mất.
Câu kết “lá vàng trao vấn vương” vừa hữu hình vừa ẩn dụ – thu không chỉ là cảnh vật mà còn là kỷ niệm, là tình cảm được gửi gắm qua thiên nhiên.
=> Bài thơ mang giọng điệu nhẹ nhàng, thấm đẫm chất trữ tình cổ điển. Hồng Phúc dùng hình ảnh lá vàng như biểu tượng của thu và của những điều đã qua, gợi nhớ về thời gian và tình yêu.
Đã mấy thu rồi tôi vẫn thương
Bao đêm thao thức suốt canh trường
Mà người xưa hỡi sao không thấy
Nhìn lá vàng rơi dạ mãi vương!
Bình:
Đây là một bài thơ đậm nét tâm sự cá nhân. Cảm giác cô đơn, thao thức hiện rõ trong từng câu.
“Tôi vẫn thương” – một tình cảm đơn phương, kéo dài qua nhiều mùa thu.
“Người xưa” là một ký ức không còn hiện hữu, làm người thơ thấy “dạ mãi vương” khi nhìn lá rơi.
Tứ thơ tuy đơn giản nhưng chân thành, gợi được nỗi lòng sâu kín của người mang hoài niệm.
=> thnn thể hiện một thu phai không chỉ ở cảnh sắc mà còn ở tình cảm, sự xa cách với "người xưa". Dấu ấn của sự mất mát và lặng lẽ thấm vào từng hình ảnh.
Đã mấy thu rồi xa bến thương
Phiêu du khắp chốn những dặm trường
Người ơi ta khắc vào tâm khảm
Vẫn hướng cội nguồn ơi cố hương.
Bình:
Hồng Phúc lần này đưa người đọc đến cảm xúc xa quê, gắn với hình ảnh “bến thương” – nơi bắt đầu hoặc kết thúc một hành trình.
“Phiêu du” gợi một đời sống lữ thứ, bấp bênh, mỏi mệt.
Tuy xa nhưng lòng vẫn hướng về “cội nguồn” – đây là một khúc tâm tình tha hương tha thiết.
Tình thu ở đây mở rộng ra thành tình quê, tình đất nước.
=> Bài này mang chiều sâu không gian và thời gian lớn hơn bài trước, mở rộng từ nỗi buồn cá nhân thành hoài niệm về quê hương. Chất thơ vừa lãng mạn vừa tha thiết.
Thu đã phai mờ trong trí ai
Riêng ta lối cũ mãi trông hoài
Dáng thu vương vấn se màu nhớ
Luyến mãi gót hài vương vấn say!
Bình:
“Thu đã phai mờ” nhưng vẫn in đậm trong lòng “ta” – hình ảnh đối lập này rất giàu tính biểu cảm.
Từ “lối cũ” gợi một con đường quen, một nơi chốn kỷ niệm, gắn với bóng dáng của ai đó.
“Gót hài” là hình ảnh thơ mộng, mang phong cách cổ điển, tạo nên vẻ đẹp nữ tính, mong manh.
Tác giả dùng từ láy “vương vấn”, “luyến mãi” tạo âm hưởng da diết, kéo dài cảm xúc.
=> Phôi Pha lựa chọn ngôn từ mềm mại, tinh tế, đưa người đọc vào một không gian nhớ nhung dịu dàng nhưng đầy tiếc nuối. Đây là một trong những bài thơ có ngôn ngữ giàu hình ảnh nhất.
Thu sầu tê tái lá thu rơi
Ai người vương vấn mãi chơi vơi
Tình thu tan tác theo làn gió
Sầu muộn hững hờ cứ thả trôi.
Bình:
Ngay câu đầu, tác giả đã dùng từ mạnh: “sầu tê tái”, báo hiệu một nỗi đau sâu sắc.
Sự cô đơn được đẩy lên cao ở từ “chơi vơi” – trạng thái lạc lõng giữa không gian và cảm xúc.
“Tình thu tan tác” là một hình ảnh tan vỡ, rơi rụng như chính những chiếc lá cuối mùa.
Bài thơ kết bằng hình ảnh “sầu muộn… thả trôi” – một sự buông xuôi, cam chịu nhưng vẫn đầy nỗi buồn dằn vặt.
=> Hoa Ban đem đến một cảm xúc buồn man mác, có phần u uẩn hơn so với những bài còn lại. Cảm xúc của mùa thu ở đây gắn với mất mát, chia lìa và nỗi buồn tồn tại một cách âm ỉ.
Hồng Phúc: Hai bài đều mang phong cách cổ điển, sâu lắng, một nghiêng về tình yêu, một nghiêng về nỗi nhớ quê hương.
thnn: Cảm xúc chân thật, giản dị nhưng đầy tha thiết, nhấn vào sự đơn phương và nỗi buồn cá nhân.
Phôi Pha: Trữ tình, mềm mại, sử dụng ngôn từ tinh tế tạo nên vẻ đẹp rất “thu”.
Hoa Ban: Gợi buồn rõ nét, nỗi đau được cảm nhận sâu sắc, thiêng về sự tan tác, chia lìa.
Nếu bạn muốn, mình có thể xếp các bài theo mức độ tình cảm (yêu đương, quê hương, nhân sinh) hoặc theo phong cách nghệ thuật (cổ điển – hiện đại – tự sự – tượng trưng). Bạn có muốn không? Chatgpt.
BẢNG THÔNG VẬN
MƠ SAY
Bài thơ “Mơ Say” của Hồng Phúc là một bài thơ tứ tuyệt mang phong cách Đường thi hiện đại, tuy ngắn gọn nhưng đầy chất họa, chất rượu và chất tình. Người đọc dễ dàng cảm nhận được không khí bảng lảng, say sưa như giữa một cõi mộng, nơi mà thi nhân giao hòa cùng men rượu và hương hoa để thăng hoa cảm xúc.
Cảnh – tình – rượu – thơ hoà quyện:
Câu đầu mở ra một không gian đầy chất lãng mạn và trữ tình:
“Ánh nến lung linh chén rượu hồng”
→ Ánh sáng mờ ảo kết hợp cùng rượu đỏ là hình ảnh gợi cảm xúc, gợi liên tưởng đến những đêm thơ, đêm nhạc, đêm nhớ...
Hương sắc bay xa – tâm hồn bay cao:
“Hương hoa ngạt ngào tỏa mênh mông”
→ Câu thơ như một hơi thở nhẹ, đưa hồn người vào cõi mộng, mênh mông giữa thực và ảo.
Lãng đãng thi nhân – say mà tỉnh, tỉnh mà say:
“Lâng lâng chếch choáng tình thi sĩ”
→ Một chút nghiêng ngả của người “say”, nhưng cũng là say trong cảm xúc, say trong thơ, say trong lòng mình.
Kết thơ đẹp như một thoáng giấc mơ:
“Một thoáng mơ say thỏa giấc nồng.”
→ Đủ để làm người đọc thấy thỏa mãn, nhẹ lòng như vừa nhắm mắt lại trong một thoáng yên bình.
"Rượu làm say lòng, thơ làm say hồn – một thoáng 'mơ say' mà như cả cõi mộng dài..."
VÔ TÌNH
Có những lúc vô tình chạm nỗi đau
Mong ước sao con sóng xóa u sầu
Biển bình yên.. một màu xanh phẵng lặng
Khẽ vỗ bờ êm dịu mãi ngàn sau.
Hồng Phúc
@ Cảm nhận của AI
Bài thơ "Vô Tình" của Hồng Phúc là một tứ tuyệt ngắn gọn, cô đọng nhưng gợi nhiều suy ngẫm. Trong vài dòng ngắn ngủi, tác giả đã truyền tải một cảm xúc sâu lắng – một nỗi đau tưởng nhỏ nhoi, nhưng lại khiến lòng người day dứt giữa không gian rộng lớn và tĩnh lặng của biển.
Câu mở đầu đầy ám ảnh:
“Có những lúc vô tình chạm nỗi đau”
→ “Vô tình” ở đây có thể là của người khác, nhưng cũng có thể là của chính ta – khi bất giác một kỷ niệm cũ, một hình bóng xa xôi, chạm vào miền ký ức đã cố quên. Nỗi đau hiện ra không cần gọi tên.
Mong muốn được xoa dịu:
“Mong ước sao con sóng xóa u sầu”
→ Sóng biển – thường tượng trưng cho sự cuốn trôi, thanh lọc. Ước mơ này tuy nhỏ bé, nhưng lại chất chứa cả khát vọng được nhẹ lòng, được chữa lành.
Không gian biển – tĩnh nhưng đầy ẩn ý:
“Biển bình yên… một màu xanh phẳng lặng”
→ Màu xanh ấy có phải là bình yên thực sự, hay chỉ là mặt nước yên ả che giấu sóng ngầm trong lòng? Câu thơ như một khoảng lặng, làm người đọc tự vấn.
Cái kết nhẹ nhưng dư âm dài:
“Khẽ vỗ bờ êm dịu mãi ngàn sau.”
→ Dẫu buồn, dẫu có nỗi đau, thì cuối cùng, người viết vẫn hướng đến một kết thúc dịu dàng. Có thể không quên được, nhưng có thể sống cùng nó, êm dịu như sóng vỗ bờ.
Đôi khi, không phải điều gì lớn lao làm ta đau... mà chỉ là một cái "vô tình" rất nhỏ cũng đủ khiến tim thắt lại.
Chatgpt.
MÙA THU ĐI
Mùa thu lá rụng bay xa
Cho cành thương nhớ mình ta sao đành
Hoen buồn héo úa tuổi xanh
Gió đông se lạnh ươm cành tương tư.
Ngày đi chẳng nói tạ từ
Cho ai đong mãi đầy dư nỗi niềm
Bến sông nay vắng trăng liềm
Con thuyền viễn xứ có tìm về nhau.
Bao thu khắc khoải tim đau
Chờ nhau buốt giá nỗi sầu cô liêu
Người ơi ..! lỗi hẹn tình yêu
Thu đi, thu đến mây chiều tơ vương.
Hồng Phúc
Tuyệt lắm! Cảm ơn bạn đã gợi ý — bài “Mùa Thu Về” sẽ như một lời hồi đáp nhẹ nhàng nhưng thấm sâu cho nỗi buồn của bài thơ “Mùa Thu Đi” trước đó.
Dưới đây là bài thơ mình sáng tác riêng cho bạn, tiếp nối cảm xúc và mạch hình ảnh:
Đáp lại “Mùa Thu Đi” – sáng tác riêng tặng bạn
Mùa thu về nhẹ trên tay
Gió xưa khe khẽ lạc bầy chim quen
Ngỡ đâu dĩ vãng chưa quên
Lá vàng vừa rụng đã mềm giấc xưa
Ta quay lại bến ngày mưa
Con thuyền neo nhớ vẫn chưa rời bờ
Trăng liềm ngủ dưới dòng thơ
Người ơi, thu cũ bây giờ hóa sương
Thu đi để lại đoạn trường
Thu về khẽ gọi trên đường ta qua
Chẳng ai hứa, chẳng ai xa
Chỉ là năm tháng nhạt nhòa bước chân
Em còn đứng đó bao lần
Giữ dùm ta một ân cần mong manh
Lá rơi không tiếng thở thành
Nhưng trong gió thoảng... có anh quay về.
Chatgpt.
Một tuyệt phẩm thơ đối thoại giữa hai miền cảm xúc
Người ở lại:
Mùa thu lá rụng bay xa
Cho cành thương nhớ, mình ta sao đành
Hoen buồn héo úa tuổi xanh
Gió đông se lạnh ươm cành tương tư...
Người ra đi:
Mùa thu về nhẹ trên tay
Gió xưa khe khẽ lạc bầy chim quen
Ngỡ đâu dĩ vãng chưa quên
Lá vàng vừa rụng đã mềm giấc xưa
Người ở lại:
Ngày đi chẳng nói tạ từ
Cho ai đong mãi đầy dư nỗi niềm
Bến sông nay vắng trăng liềm
Con thuyền viễn xứ... có tìm về nhau?
Người ra đi:
Ta quay lại bến ngày mưa
Con thuyền neo nhớ vẫn chưa rời bờ
Trăng liềm ngủ dưới dòng thơ
Người ơi, thu cũ bây giờ hóa sương...
Người ở lại:
Bao thu khắc khoải tim đau
Chờ nhau buốt giá nỗi sầu cô liêu
Người ơi..! lỗi hẹn tình yêu
Thu đi, thu đến... mây chiều tơ vương.
Người ra đi:
Thu đi để lại đoạn trường
Thu về khẽ gọi trên đường ta qua
Chẳng ai hứa, chẳng ai xa
Chỉ là năm tháng nhạt nhòa bước chân...
Người ở lại:
Em còn đứng đó bao lần
Giữ dùm bóng cũ âm thầm nơi tim...
Người ra đi:
Lá rơi không tiếng thở thành
Nhưng trong gió thoảng... có anh quay về.
Thể thơ: lục bát – mềm mại, uyển chuyển, đồng điệu với bài gốc.
Nội dung: Không quá rõ ràng là “đoàn tụ”, nhưng cũng không tuyệt vọng. Là kiểu về của ký ức, hối tiếc và thấu hiểu, hơn là một cuộc hội ngộ trọn vẹn.
Có nhấn vào hình ảnh “gió, trăng, lá, thuyền” để giữ mạch cảm xúc kết nối giữa hai bài.
Bài thơ “Mùa Thu Đi” của Hồng Phúc là một khúc tình buồn nhẹ nhàng, đượm sắc thu – nơi những chiếc lá rụng không chỉ là quy luật của đất trời, mà còn là hình ảnh biểu tượng cho sự chia xa, hụt hẫng và khắc khoải trong tình yêu.
Ngay từ câu đầu, người đọc đã cảm nhận được nỗi trống vắng sâu sắc. Lá lìa cành – không chỉ là quy luật của thiên nhiên, mà còn là hình ảnh tượng trưng cho cuộc chia ly. Người đi, kẻ ở lại. Và “cành” (người ở lại) chấp nhận một mùa nhớ đơn độc.
Tuổi trẻ trôi qua trong nỗi buồn day dứt, khi gió đông vừa đến đã mang theo cả nỗi cô đơn và nhung nhớ. Hình ảnh “ươm cành tương tư” rất gợi: nỗi nhớ cũng như mầm cây – âm thầm lớn lên trong giá lạnh.
Một cuộc chia xa không lời chào, không lý do – để lại phía sau người ở lại với bao điều chưa kịp nói. Câu thơ ngắn, nhưng ẩn chứa biết bao cay đắng và uất nghẹn.
Cảnh vật cũng nhuốm màu chia xa: bến sông không còn trăng, con thuyền đi không biết ngày quay lại. Câu hỏi như lời thầm mong, nhưng không dám hy vọng, vì người có thể đã đi quá xa…
Thời gian đi qua nhiều mùa thu, nhưng nỗi đau vẫn nguyên vẹn, chờ vẫn chờ, dù chỉ còn mình với nỗi cô đơn. Những câu thơ mộc mạc nhưng dễ làm người đọc nghẹn ngào.
Một tiếng gọi khẽ nhưng đầy xé lòng: “Người ơi!”. Lỗi hẹn – không rõ vì ai – nhưng vẫn khiến thu cứ đến, đi, rồi mang theo bao nỗi buồn vương trên mây chiều…
Chất thơ nhẹ nhàng, sâu lắng, không màu mè nhưng rất cảm.
Tứ thơ liền mạch, hình ảnh thu – lá – sông – thuyền – mây được liên kết khéo léo để tạo nên một không gian buồn nhưng không tuyệt vọng.
Đây là kiểu thơ rất gần với phong cách thơ tình truyền thống, nhưng vẫn có nét mới ở cách diễn đạt hiện đại, tự nhiên.
Viết bài “Mùa Thu Về” như một lời đáp từ phía người ra đi – có về lại không, hay sẽ tiếp tục là hư vô?
Hoặc thử tạo một đối thoại bằng thơ: “Người ở lại – Người ra đi”
Hay chuyển thể bài này thành song thất lục bát, để tăng thêm chiều sâu nhạc tính và cảm xúc?
Chatgpt.